Chương 237: Danh tính phơi bày

Chương 237: Lộ diện thân phận

Minh Dạ liếc nhìn người nam đệ tử cúi đầu chăm chú nhìn mũi chân mình bằng ánh mắt hết sức kỳ lạ. Người này chẳng phải do Tuyết trưởng lão sắp xếp tới hầu hạ y tắm rửa sao?

Ấy thế mà lại cúi đầu đứng ngẩn ngơ, chẳng rõ ràng ý tứ gì? Tuyết trưởng lão sao lại để một đệ tử thiếu tinh tế như vậy tới tận đây?

“Mũi chân đẹp lắm sao?” Minh Dạ hỏi với giọng đầy bất mãn.

Lâm Mộc Dao chẳng cần suy nghĩ liền trả lời: “Không đẹp.” Trái tim nàng quả nhiên nhận ra dấu hiệu tức giận nơi Minh Dạ, nhưng nàng nào phải đệ tử của Cực Lạc Cung, sao phải đến đây hầu hạ y tắm rửa chứ?

“Không đẹp thì đứng đó làm chi? Nhanh lại đây cho ta.” Minh Dạ tức giận nói.

Mộc Dao bất đắc dĩ liếc mắt, ngậm ngùi lặp bông mắt nhìn thấu y. Chỉ là bị mụn mắt dài thôi mà, nhìn có chết ai đâu, tắm xong còn chẳng sớm rời khỏi đây sẽ sao?

Nghĩ vậy, nàng bước nhỏ đến phía Minh Dạ, hít sâu rồi giơ tay phóng thuật pháp, chỉ chốc lát áo pháp y Minh Dạ khoác trên người liền sạch tinh trần.

Rồi nàng nhanh chóng quay lưng về phía Minh Dạ, như thể nhìn thẳng thân thể trần trụi ấy thì sẽ mọc mụn mắt dài không bằng.

Minh Dạ dùng ánh mắt quái lạ liếc nàng một cái, bèn bước nhanh vào bể tắm, ngâm mình vào làn hơi nước nghi ngút.

Nước hồ lớn sóng lăn tăn, mây khói lượn quấn, càng làm tăng thêm nét thanh mảnh mê hoặc vốn có trên gương mặt y.

Đôi mắt hồ ly tuyệt đẹp lạ thường, Minh Dạ liếc sang Mộc Dao đang quay lưng, gần như chắc chắn đệ tử nam này chẳng qua là do Tuyết trưởng lão tức thời gọi đến hầu hạ mình. Nhìn gương mặt đỏ bừng ấy, thấu hiểu y đang ngượng ngùng vô cùng.

Chỉ là hai người đều là nam nhân, bộ dạng cúi gằm không dám nhìn mặt nhau kia là ý gì? Một đại nam nhân lại thể hiện thái độ như thế thật quái lạ.

Chẳng biết làm sao, Minh Dạ bất chợt nổi lên ý muốn trêu đùa nàng, nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ.

“Lại đây giúp ta xoa lưng.”

Nghe lời Minh Dạ, Mộc Dao hoảng hồn run rẩy, nếu nàng tiến lại xoa lưng y, e rằng sẽ vô tình thấy trọn thân thể y. Mà nàng sao có thể nhắm mắt mà xoa cho y được chứ?

Vì vậy, Mộc Dao hoàn toàn phớt lờ, đầu cúi nhìn xuống mũi chân mình như khúc gỗ đánh vật.

Nàng không để ý gương mặt mình đỏ hơn, đỏ thẫm tận mang tai, tới cổ. Lẽ đó đã lọt vào mắt Minh Dạ, khiến y không khỏi bật cười khúc khích.

Tiếng cười trầm thấp mang sức mê hoặc, dường như chất chứa niềm vui sướng tự trong lòng.

Lông mi kiếm thanh thoát mở ra, mắt đen long lanh, môi đỏ nhếch nhẹ, nụ cười của mỹ nam chấn động lòng người, khiến người rung động không thôi.

Đệ tử nam này quả thật thú vị, liệu chẳng phải còn là tân tòng? Ý nghĩ đó khiến Minh Dạ càng thêm hứng thú muốn trêu ghẹo.

“Chẳng nhanh lại đây sao?” giọng trầm đầy mê hoặc vang lên lần nữa.

Nghe giọng cười của Minh Dạ, Mộc Dao đỏ mặt vì xấu hổ, ngẩng tay ném lại y chiếc pháp y vừa cởi, phủ trùm toàn bộ đầu y.

Nhân lúc ấy, nàng lập tức bước ra ngoài bồn tắm. Trước đó nghe thấy tiếng công phá trận pháp bên ngoài, nơi này là chỗ Minh Dạ sinh sống, ai dám táo bạo làm náo loạn chỗ chủ nhân Cực Lạc Cung? Trừ phi sống không nổi nữa rồi.

Nhưng cũng có khả năng khác, có thể sư phụ nàng đã đến đây. Đệ tử Cực Lạc Cung không dám tấn công, nhưng sư phụ không chừng lại có thể, sư phụ phát hiện nàng ở bên trong, bị trận pháp bảo vệ bên ngoài ngăn lại, mới khiến nàng bất chấp dùng áo giáp che chở đầu và thân y.

Nếu sư phụ thấy nàng giúp nam tu luyện khác tắm rửa, hậu quả không thể tưởng tượng được – nhất định sẽ nổi cơn ghen khủng khiếp. Bởi vậy, dù sớm muộn gì sư phụ cũng sẽ biết, không bằng để y mặc lại quần áo cho chắc ăn, hạn chế hiểu lầm.

Đầu Minh Dạ bị áo che phủ khiến y đờ đẫn, vốn y định mắng đệ tử này quá táo bạo, nhưng chưa nói được, chợt phát hiện chẳng ổn, cung điện của y mở trận phòng ngự.

Ngoài bản thân y, chỉ có Tuyết trưởng lão mới đủ tư cách khởi động trận pháp bảo vệ cung. Bình thường Tuyết trưởng lão không bao giờ tùy tiện mở trận như vậy.

Suy nghĩ đến đây, y chẳng còn hứng thú tắm rửa, thân hình lóe sáng, thoắt cái đã ra khỏi bể. Nhanh chóng mặc lại áo pháp.

Khi Mộc Dao ra hồ, bước tới đại sảnh, thấy trận pháp cũ chưa mở giờ đã bật, và có một nam nhân áo trắng dùng linh lực công hãm trận pháp bên ngoài cung.

“Sư phụ?” Mộc Dao nhìn rõ người công phá trận pháp, lòng bừng lên niềm xúc động, lại có chút sợ hãi. Sư phụ công khai khiêu chiến chốn ở của Minh Dạ, chắc chắn sẽ thu hút giới cao thủ Cực Lạc Cung.

Nhưng cung điện này ngoài chủ nhân không ai mở được trận pháp, vậy sao ngoại đạo lại có thể đánh bại? Giờ phải làm sao? Mộc Dao nóng như đổ lửa đứng không yên.

Đúng rồi, đây là cung điện của Minh Dạ, nàng không tự mở được, nhưng y thì sao? Chẳng lẽ y chịu nghe lời mình? Nhưng chẳng sao, thử xem, chần chừ kéo dài sẽ bị giới cao thủ tới, rời đi không được nữa.

Ngẫm vậy, Mộc Dao quay đầu thì gặp ngay Minh Dạ bước ra khỏi bể. Nàng cũng không để ý thân phận có biết lộ, dù sao sư phụ đã tới, che giấu cũng vô ích.

Mộc Dao giơ tay phi luôn Thanh Vũ kiếm, bất chấp tất cả tiến công mặt y. Minh Dạ hiện đang sơ kỳ kim đan, nàng tuy không chắc thắng nhưng cũng muốn thử chút.

Muốn y mở trận pháp cực kỳ khó. Minh Dạ không thể ngốc nghếch mở trận khi biết đang có kẻ ẩn ngầm công phá cung điện, chưa chắc còn mở trận mà còn âm thầm liên lạc cấp cao giả cứu.

Vì thế, Mộc Dao chỉ có nhắm đến chiến thắng y, tạm thời bắt giữ y, mới có cơ hội cùng sư phụ thoát ra. Việc sư phụ công phá cung điện tất sẽ lôi kéo cao thủ Cực Lạc Cung.

Mộc Dao sớm hình dung khi cô ra sẽ bị vây hãm bởi bọn họ. Đó cũng là lý do vì sao nàng nhất định phải thắng Minh Dạ, bắt sống y mà cùng vượt thoát.

Minh Dạ vừa khỏi hồ tắm thì thấy luồng kiếm khí sắc bén phóng thẳng về phía mình, bản năng chặn ngay. Mộc Dao không chùn tay tấn công, hai người nhanh chóng lao vào nhau.

Cuộc đấu ác liệt khiến đại sảnh vật dụng tan tành thành đống mảnh vụn hỗn loạn.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Minh Dạ vừa chiến đấu vừa hỏi. Nếu lúc này còn không nhận ra đệ tử nam này khả nghi thì đúng là mù quáng rồi.

Chắc hẳn y và tên nam nhân áo trắng ngoài kia công phá cung điện có liên quan, chỉ không rõ chúng lọt vô lãnh địa của y nhằm mục đích gì.

“Ta là ai chẳng liên quan đến ngươi.” Mộc Dao nói, tay vẫn không ngừng động thủ.

Đề xuất Đồng Nhân: Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi
BÌNH LUẬN