Trúc Lan xem xong bức thư rồi đặt lên bàn. Thư này do Minh Thanh viết, chủ yếu nói về những thay đổi trong tộc, gần đây có không ít người định thân, đối tượng nếu không phải địa chủ quanh vùng thì cũng là con gái quan viên nhỏ.
Đây chưa phải nguyên nhân chính khiến Trúc Lan nhíu mày, điều bà lo lắng là người trong tộc họ Chu đang muốn kéo nhau vào kinh thành ngày một đông.
Thế nhưng, hiện tại tuyệt đối không phải thời cơ tốt để vào kinh, bà khẽ thở dài một tiếng.
Đúng lúc này, Triệu Thị hớn hở bước vào: “Mẫu thân, con đến báo tin vui cho người đây.”
Chân mày Trúc Lan giãn ra, mỉm cười hỏi: “Có phải Lâm Tình có tin mừng rồi không?”
Triệu Thị sắp được làm bà nội, cảm giác này quả thực khác hẳn với khi làm bà ngoại: “Con biết ngay là không giấu được người mà. Sáng nay Lâm Tình ăn cơm thấy hơi buồn nôn, con liền mời đại phu tới bắt mạch, quả nhiên là đã có hỷ, được gần hai tháng rồi ạ.”
Trúc Lan nhẩm tính ngày tháng: “Vậy là vừa thành thân đã có ngay.”
Triệu Thị cười không khép được miệng: “Vâng ạ, ôi chao, con cứ ngỡ phải đợi thêm một thời gian, ai ngờ đứa nhỏ này lại đến nhanh như vậy.”
Bà nhìn Minh Đằng mãi mới có con nên vốn không hề vội vã, không ngờ con trai mình lại giỏi giang đến thế.
Trúc Lan hỏi: “Đã sang Lâm phủ báo tin chưa?”
Triệu Thị vỗ trán một cái: “Xem con mừng đến lú lẫn này, con sẽ sai người đưa tin sang ngay đây.”
“Được.”
Dứt lời, Trúc Lan bảo Thanh Tuyết chuẩn bị lễ vật cho Lâm Tình, sau đó không nhịn được mà bật cười. Cũng may gia sản nhà mình ngày càng dày dặn, nếu không chỉ riêng việc tặng quà cho đám vãn bối thôi cũng đủ kham không nổi rồi.
Triệu Thị đang lúc vui mừng khôn xiết, ngồi chưa được bao lâu đã vội vã trở về vì không yên tâm về con dâu.
Tin tức từ Chu phủ vừa truyền đến Lâm phủ, mẫu thân của Lâm Tình đã lập tức sang ngay. Bà ấy vừa đi khỏi không lâu thì Tống Thị, thê tử của Ninh Chí Kỳ, lại đến bái phỏng.
Đã lâu Trúc Lan không gặp Tống Thị, hôm nay thấy nàng ta tiều tụy đi nhiều: “Sắc mặt ngươi không được tốt lắm, đã tìm đại phu xem qua chưa?”
Tống Thị đáp: “Dạo này con bận rộn quá.”
Trúc Lan ra hiệu cho nàng uống trà: “Ngươi đến đây chắc không chỉ đơn giản là thăm ta, có chuyện gì sao?”
Tống Thị quả thực có chút ngượng ngùng: “Ninh Minh bị người nhà họ Du đeo bám đến phiền lòng, nên muốn nhờ con tìm giúp một mối hôn sự để định thân trước, đợi hết tang kỳ sẽ thành thân. Con đã tìm khắp lượt những cô nương tốt nhưng chẳng thấy ai hợp với nó, cực chẳng đã mới phải cầu đến chỗ lão phu nhân đây.”
Trúc Lan thầm nghĩ, chỉ cần không nhắm vào cháu gái bà thì chuyện gì cũng dễ nói: “Ngươi quen biết không ít tiểu thư, chẳng lẽ không có ai vừa ý sao?”
Tống Thị nhếch môi cười khổ: “Người hợp thì có, nhưng vì sự đeo bám của nhà họ Du mà vốn dĩ hợp cũng thành không hợp nữa rồi.”
Trúc Lan kinh ngạc, xem ra chuyện này cũng có không ít uẩn khúc. Bà thực sự không chú ý lắm, chủ yếu là sau khi Du Thị qua đời, Ninh Minh vì đang mang tang nên không hề tới cửa, bà lại càng ít quan tâm hơn.
Trúc Lan cảm thán: “Đứa trẻ Ninh Minh này hóa ra cũng là người mềm lòng.”
Tống Thị cười gượng: “Nó là nể mặt mẫu thân nó nên mới nhẫn nhịn, giờ thì chút tình nghĩa cuối cùng cũng cạn sạch rồi.”
Trúc Lan không muốn can thiệp sâu vào việc nhà họ Ninh, chỉ mỉm cười nhận lời: “Để ta tìm giúp ngươi, ôi, đứa nhỏ này cũng thật chẳng dễ dàng gì.”
Tống Thị nghĩ thầm, ai mà chẳng có nỗi khổ riêng: “Làm phiền lão phu nhân rồi.”
Nếu không phải phu quân năm lần bảy lượt cầu xin, nàng cũng chẳng mặt dày tìm đến đây. Phu quân muốn nhờ lão phu nhân làm bà mai, chẳng qua là muốn nâng cao vị thế cho hôn sự của Ninh Minh. Hiện tại danh tiếng của Ninh Minh vì nhà họ Du mà không được tốt lắm, chẳng nhà tử tế nào muốn dây dưa với hạng thân thích phiền toái như vậy.
Đến giờ tan nha, Chu Thư Nhân cùng con trai đang trên đường trở về phủ. Xe ngựa đi được nửa đường thì bị người chặn lại.
Chu Thư Nhân chưa kịp nhìn ra ngoài đã nghe thấy tiếng người gào lớn: “Xin Chu hầu gia cứu giúp tiểu dân! Tiểu dân có oan ức, xin hầu gia ra tay cứu giúp, để người thân của tiểu dân dưới suối vàng được an nghỉ!”
Chu Thư Nhân sững người.
Không phải chứ, ông là Thượng thư Bộ Hộ, quản lý tiền bạc lương thực, chuyện kiện tụng oan sai đâu có liên quan gì đến ông?
Xương Nghĩa ghé sát tai cha, nhỏ giọng nói: “Cha, đây là phố xá sầm uất, hắn cố ý đấy.”
Chu Thư Nhân đáp: “Phải, là cố ý. Nếu thực sự muốn tìm ta, sao không âm thầm đợi ở cửa Bộ Hộ, cớ gì nhất định phải làm rùm beng giữa phố đông thế này?”
Trên đường phố đã bắt đầu xôn xao bàn tán. Ông chẳng cần nhìn cũng biết gã đàn ông kia chắc chắn đang bày ra bộ dạng thảm hại vô cùng, vì có thảm hại mới dễ khơi dậy lòng trắc ẩn của người đời.
Chu Thư Nhân không vội đoán xem đây là thủ đoạn của nhà nào, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy nhà đó thôi. Ông không tin đằng sau gã này không có người giật dây. Hừ, vẫn là câu nói đó, nếu thật sự có oan, âm thầm tìm ông không tốt hơn sao? Đó mới là suy nghĩ của người bình thường.
Xương Nghĩa nghe tiếng bàn tán bên ngoài xe: “Cha, chúng ta không đi tiếp được rồi.”
Chu Thư Nhân nghe tiếng kêu oan thảm thiết từng hồi bên ngoài: “Đã không đi được thì xuống xem sao.”
Thật là thú vị, bao nhiêu năm qua kẻ tính kế ông không thiếu, nhưng dùng đến chiêu bài này thì đúng là lần đầu tiên ông gặp phải.
Chu Thư Nhân bước xuống xe ngựa, dân chúng xung quanh dạt ra nhường lối. Cẩn Ngôn vô cùng căng thẳng, chỉ sợ có âm mưu thâm độc hơn, lo cho Hầu gia bị thương.
Xương Nghĩa cũng đề cao cảnh giác, đề phòng kẻ gian thừa nước đục thả câu.
Chu Thư Nhân quan sát gã đàn ông đang quỳ lạy dưới đất. Hắn tầm ba mươi tuổi, mặc bộ đồ vải thô, ống tay áo đã sờn rách, chứng tỏ gia cảnh vô cùng túng quẫn. Ánh mắt ông dừng lại trên đôi bàn tay của hắn, rồi nhìn lên tờ trạng giấy được giơ cao quá đầu.
Chu Thư Nhân không lên tiếng, nhất thời không ai dám bàn tán gì thêm. Ở thời cổ đại, tôn ti trật tự vô cùng nghiêm ngặt, ai cũng sợ rước họa vào thân, chẳng mấy kẻ không có não mà nhảy vào.
Vốn dĩ sống ở thời này đã chẳng dễ dàng gì, ai lại vì một người không quen biết mà để bản thân bị liên lụy.
Gã đàn ông dập đầu rất mạnh, trán đã tím bầm một mảng, môi tái nhợt: “Chu hầu gia, tiểu dân ở quê nghe danh hầu gia luôn hết lòng vì bách tính, nên mới to gan vào kinh. Trải qua bao gian khổ mới tới được đây, tiểu dân nghe nói hầu gia cương trực công minh, nên liều chết chặn xe, xin hầu gia cứu mạng!”
Chu Thư Nhân vẫn im lặng. Xương Nghĩa thì tức đến nổ phổi. Ý gì đây? Nói cha hắn hết lòng vì bách tính, lời này để Hoàng thượng nghe thấy thì sẽ nghĩ sao? Lại còn nói nếu cha hắn không giúp thì là không chính trực sao?
Xương Nghĩa tức đến mức muốn đánh người, nắm chặt nắm đấm, suýt chút nữa thì không kiềm chế được tay chân.
Chu Thư Nhân nhìn gã đàn ông quỳ phía trước với nụ cười đầy ẩn ý. Đáng tiếc thay, vẫn không có ai dám xì xào bàn tán, chỉ có một mình gã tự diễn kịch. Không có khán giả tung hứng, vở kịch này diễn ra có phần gượng gạo.
Chu Thư Nhân thong thả xem kịch, gã đàn ông nói mãi, giọng điệu cũng dần nhỏ xuống.
Trong lòng Chu Thư Nhân thực chất đang bốc hỏa. Giờ này lẽ ra ông đã về đến nhà thay quần áo, chuẩn bị dùng bữa rồi. Ông nheo mắt, cất lời: “Bản quan bận rộn cả ngày, tuổi tác đã cao nên dễ mệt mỏi. Ngươi vừa nói cái gì, nói lại chi tiết hơn một chút xem nào.”
Xương Nghĩa ngẩn người. Cha rõ ràng là cố ý.
Gã đàn ông cũng có chút ngây ra, nhưng thấy vẻ mặt chân thành của Chu hầu gia, môi hắn run rẩy. Lại nghe thấy người xung quanh bắt đầu quan tâm đến sức khỏe của Chu hầu gia, hắn đành phải lặp lại một lần nữa.
Chu Thư Nhân nghe được một nửa thì ngắt lời: “Dừng lại, ngươi nói ngươi trốn thoát khỏi tay kẻ thù? Chỗ này có gì đó không đúng. Nếu ngươi nói kẻ thù bỏ sót một đứa trẻ thì còn có lý, sao có thể bỏ sót một người trưởng thành như ngươi được? Ngươi nói kỹ lại đoạn này xem nào.”
Xương Nghĩa nín lặng, rồi bật cười.
Gã đàn ông bắt đầu hoảng loạn. Tại sao lại phải nói chuyện ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này? Tại sao không tìm một nơi kín đáo mà nói chứ?
Đề xuất Xuyên Không: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy, Phát Triển Hoàn Toàn Dựa Vào BUG