Lời của Chu Thư Nhân khiến Thái Tử sực tỉnh, ngài mỉm cười nói: “Cô chỉ cảm thấy Hầu gia dạo này dường như có phần đẫy đà hơn trước.”
Chu Thư Nhân đưa tay sờ mặt mình, quả thực có thêm chút thịt: “Thái Tử không nhắc, thần cũng chẳng để ý thấy.”
Hoàng Thượng ngẩng đầu lên: “Béo lên chút cũng tốt, trẫm vẫn luôn thấy Chu Hầu quá gầy.”
Chu Thư Nhân cười híp mắt đáp: “Có lẽ gần đây trong nhà nhiều hỷ sự, thần ăn ngon miệng nên mới phát tướng chăng.”
Hoàng Thượng chắp tay sau lưng, ngài cũng cảm thấy vận thế của Chu gia rất tốt. Nghĩ đến việc Chu Hầu có tài định quốc an bang, ngài cũng chẳng thấy lạ, một người có thể bình định giang sơn thì quản lý một phủ Hầu gia có là gì.
Thái Tử khẽ thở phào một hơi. Sở dĩ ngài cứ liên tục nhìn Chu Hầu là bởi lời dặn của Mẫu hậu: Nữ nhi Chu gia rất vượng phu.
Nếu không phải các tôn nữ của Chu gia đều đã đính hôn, mà Chu gia lại không có tâm ý gả con cháu vào hoàng thất, thì lời đồn này chắc chắn không chỉ dừng lại ở lời đồn.
Thái Tử cúi đầu nhìn tấu chương trong tay, thực chất chẳng chữ nào lọt vào mắt. Ngài có động lòng không? Ngài thừa nhận lời của Mẫu hậu khiến mình dao động. Tâm thế của ngài thay đổi từ khi nào? Có lẽ là sau hai lần xem bói mệnh.
Chỉ là Chu Hầu không muốn gả cháu gái vào cung, ngài cũng không thể có hành động gì. Dù có động lòng thì đã sao, ngài đang ở ngay dưới mắt Phụ hoàng, tuyệt đối không được manh động.
Nghĩ đến sức khỏe của Mẫu hậu, lòng Thái Tử lại trĩu nặng. Sau năm mới, Mẫu hậu lại gầy đi nhiều. Hôm qua khi gặp, đôi mắt bà vẫn sáng rỡ như nhìn thấu tâm tư ngài, rồi bà mỉm cười.
Nụ cười ấy như thể bà đã có tính toán kỹ lưỡng. Thái Tử trấn định tinh thần, bệnh tình của Mẫu hậu khiến ngài trưởng thành hơn, lại nghĩ đến các đệ đệ đang dần khôn lớn, ngài siết chặt tấu chương trong tay.
Hoàng Thượng liếc nhìn Thái Tử. Lời nói vừa rồi của Thái Tử có lẽ Chu Hầu không nghĩ sâu xa, nhưng ngài thì rõ mười mươi. Tối qua Thái Tử đã gặp Hoàng hậu, sức khỏe của bà khiến ngài bất an.
Hoàng Thượng xoay chuỗi hạt, đây chẳng phải là một thử thách đối với Thái Tử sao? Ngài chỉ cần đứng ngoài quan sát là đủ.
Hoàng Thượng đột nhiên lên tiếng: “Trẫm nghe nói thiếp mời gửi đến Chu Hầu phủ đã chất cao như núi rồi sao?”
Chu Thư Nhân đáp: “Dạ phải, ôi, cũng tại lời đồn đại mà ra. Hoàng Thượng, lão thần vốn không tin chuyện này, con cái là duyên phận, làm sao thần kỳ như lời đồn được.”
Dừng một chút, ông nói tiếp: “Về lời đồn vượng phu, lão thần có đôi lời muốn thưa.”
Hoàng Thượng tỏ vẻ hứng thú: “Ngươi nói đi.”
Chu Thư Nhân thưa: “Hiền thê phù trợ ba đời, có vợ hiền thì chồng ít gặp họa. Thần thiết nghĩ gốc rễ nằm ở chỗ thê tử có phải người hiền đức hay không, đó là do cách giáo dưỡng nữ nhi trong nhà. Thần cho rằng không phải cứ lễ nghi chu toàn, cầm kỳ thi họa tinh thông thì đều là khuê tú tốt.”
“Nhà thần dạy dỗ tôn nữ, trước hết là xây dựng nhân sinh quan, để các cháu hiểu đạo lý, phân biệt thị phi, sau đó mới mở mang tầm mắt, cuối cùng mới đến lễ nghi nghệ thuật. Thần không biết nói vậy có đúng không, nhưng tôn nữ nhà thần quả thực được dạy bảo như thế.”
Hoàng Thượng chắp tay, cảm khái sâu sắc. Mấy đứa cháu gái của Chu Thư Nhân đều không tệ, miệng lưỡi cũng sắc sảo, chẳng ai chịu chịu thiệt bao giờ.
Thái Tử nghe xong liền nghĩ đến Thái Tử phi tương lai. Ngài hài lòng với nàng, gia thế và năng lực của nhà họ Thượng Quan đều tốt. Trong lòng ngài, nàng là người phù hợp nhất, nhưng lại không có nhiều tình cảm.
Phụ hoàng và Mẫu hậu vẫn còn tình nghĩa, còn ngài và Thái Tử phi tương lai dù đã gặp mặt nhưng chẳng hề rung động. Đối diện với nàng, lòng ngài bình lặng như mặt hồ, chỉ có hai chữ “phù hợp” mà thôi.
Chu Thư Nhân không biết tâm tư Thái Tử đang dao động, ông đã muốn nói những lời này từ lâu, hôm nay nói ra được thấy thật sảng khoái.
Hoàng Thượng hỏi: “Gần đây người đến cầu thân không ít, đã có ai vừa ý chưa?”
Chu Thư Nhân lắc đầu: “Thần chỉ còn hai đứa cháu gái chưa định thân, một đứa còn quá nhỏ, một đứa thần không nỡ gả sớm. Dù sao tuổi còn xuân xanh, thần không vội.”
Hoàng Thượng chỉ thuận miệng hỏi qua: “Nói đi cũng phải nói lại, mấy năm nay nhà ngươi không có thêm cháu nội cháu ngoại nào sao?”
Chu Thư Nhân đáp: “Con cái phòng cả đã đủ nhiều rồi, các phòng khác cũng không muốn sinh thêm, thần cũng chẳng quản bọn chúng.”
Ông cũng chẳng mong có thêm cháu trai. Cháu gái thì còn đỡ, chứ cháu trai thì lo đến bạc đầu. Ông phải kiểm soát tài nguyên của Chu gia, không thể bành trướng quá mức khiến hoàng thất cảnh giác.
Tại Chu gia, Trúc Lan xoa xoa khóe miệng sau khi tiễn những vị khách không thể từ chối. Chuyện liên quan đến Ngọc Văn nên Tô Tuyên luôn túc trực bên cạnh.
Tô Tuyên đứng dậy bóp vai cho mẹ chồng: “Mẹ, để mẹ vất vả rồi.”
“Chờ cơn sốt này qua đi là ổn thôi, cũng may Ngọc Điệp và Ngọc Nghi đã định thân cả rồi.” Nếu không, Hầu phủ còn náo nhiệt hơn nữa.
Tô Tuyên nghĩ đến quẻ bói nhân duyên của con gái: “Con chỉ lo chuyện hôn sự của Ngọc Văn, con bé này chủ kiến lớn lắm, yêu cầu của nó e là khó tìm được người tâm đầu ý hợp.”
Trúc Lan cũng bất lực mỉm cười trước cô cháu gái chỉ muốn làm “cá mặn”: “Dù sao cũng không vội, cứ thong thả tìm, thế nào cũng thấy thôi.”
Tô Tuyên cũng chẳng còn cách nào, chỉ có thể từ từ tìm kiếm, ai bảo nàng chỉ có mỗi mụn con gái này, lại còn được nàng nuông chiều hết mực.
Chớp mắt đã đến ngày Chu Thư Nhân được nghỉ hưu mộc. Lâm gia đến thăm, Trúc Lan đã chọn được vài ngày lành tháng tốt, nói với Lâm gia Lão Thái Thái: “Sớm nhất là tháng Sáu, ngoài ra còn có tháng Tám và tháng Mười.”
Đây đều là những ngày đã được thầy xem kỹ. Lâm gia Lão Thái Thái lật xem thiếp canh, Lâm gia cũng muốn sớm thành thân nên chọn tháng Sáu: “Ngày này rất tốt.”
Trúc Lan cười nói: “Vậy quyết định là tháng Sáu.”
Hôn sự của Minh Thụy đã định, đứa trẻ này cũng trở nên trầm ổn hơn. Dạo này hắn thường xuyên ở cô nhi viện, các lớp học y thuật cũng được tổ chức rất bài bản.
Nhắc đến cô nhi viện, sau năm mới, các châu phủ lân cận kinh thành cũng bắt đầu triển khai. Nhân lực được điều động từ trang viên ở kinh thành tới để hỗ trợ gây dựng, sau đó người tiếp quản sẽ là người của hoàng thất dưới danh nghĩa Thái hậu.
Dù là cô nhi viện trong dân gian, nhưng khi thấy hiệu quả, hoàng thất tất nhiên muốn nắm trong tay. Cũng may Trúc Lan vẫn là người phụ trách chính.
Chu gia đang dọn dẹp viện tử của Minh Thụy để chuẩn bị cho hôn lễ. Trúc Lan đang xem danh sách chỉnh sửa do Triệu Thị gửi tới. Lâm gia đã gửi kích thước đồ nội thất hồi môn sang, cần sửa sang không ít chỗ.
“Vâng, trước kia viện tử được bài trí theo sở thích của Minh Thụy, mấy năm nay nó cũng tự sửa đổi đôi chút, giờ thì phải đại tu lại toàn bộ.”
Trúc Lan đặt danh sách xuống: “Vất vả cho con rồi.”
Lời vừa dứt, bà đã thấy Xương Trung trở về, liền nhíu mày: “Quần áo con sao thế này? Sao lại ướt sũng hết cả rồi?”
Xương Trung chỉ vào tóc mình: “Mẹ, tóc con cũng ướt hết rồi đây.”
Trúc Lan đứng bật dậy: “Con đi đâu thế hả? Rơi xuống nước rồi sao?”
Đề xuất Ngược Tâm: Ta Bán Mạng Nối Thọ, Kẻ Mua Lại Là Kẻ Thù Giết Chồng