Chu Minh Thụy vờ như không nghe thấy lời Thượng Quan Lưu, tiếp tục dấn bước lao vào giữa rừng rậm. Mãi cho đến khi Thượng Quan Lưu ngã quỵ không thể đứng dậy nổi, Chu Minh Thụy mới ngồi bệt xuống đất. Việc phải dìu một người cùng chạy nãy giờ đã vắt kiệt sức lực cuối cùng của hắn.
Cổ họng Thượng Quan Lưu đau rát như lửa đốt, hắn nằm bất động trên mặt đất, chỉ có lồng ngực phập phồng mới chứng minh hắn còn sống. Mồ hôi thấm vào vết thương trên gò má khiến hắn đau đến run người, nhưng lúc này ngay cả sức lực để giơ tay lau đi cũng chẳng còn.
Chu Minh Thụy nghỉ ngơi một lát, đôi tai dựng lên lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Nơi này không thể nán lại lâu, hắn gượng chút sức tàn đỡ Thượng Quan Lưu dậy, từng bước một tiến sâu hơn vào bên trong.
Đám sát thủ phía sau sau khi giải quyết xong hộ vệ cũng chẳng còn lại mấy người, phần lớn đều mang trọng thương. Một tên sát thủ nén đau đứng giữa rừng sâu mà mất phương hướng, khẽ chửi thề một tiếng. Thể lực của Thái tử này chẳng lẽ lại tốt đến vậy sao?
Cuối cùng Chu Minh Thụy cũng tìm thấy một dòng suối nhỏ. Thật may mắn vì mấy ngày qua mưa nhiều nên nước suối trong núi khá dồi dào. Hắn cởi bỏ lớp ngoại y rách nát, đến bên bờ suối cẩn thận lau rửa vết thương trên mặt. Cảm giác đau rát ập đến, sau khi rửa sạch, hắn mới vốc mấy ngụm nước ngọt mát để uống.
Đợi đến khi hắn thu xếp xong xuôi, Thượng Quan Lưu cũng đã hồi phục được đôi chút. Chu Minh Thụy hái một chiếc lá lớn, hứng đầy nước rồi đưa cho Thượng Quan Lưu.
Thượng Quan Lưu uống vài ngụm nước mới cảm thấy mình như vừa từ cõi chết trở về: “Chúng ta nghỉ ngơi ở đây sao?”
Chu Minh Thụy đứng dậy: “Nghỉ một lát thôi, nhưng không thể ở lại đây.”
Dọc đường đi hắn chỉ thấy mỗi nơi này có nguồn nước. Trong rừng sâu nhiều sói dữ mãnh thú, ai biết được chúng có đến đây uống nước hay không. Hắn cần đi tìm ít thảo dược để xử lý vết thương trên mặt.
Chẳng mấy chốc, Chu Minh Thụy đã tìm được vài loại cỏ tiêu viêm, giã nát rồi đắp lên mặt mình, sau đó cũng bôi thuốc cho Thượng Quan Lưu.
Thượng Quan Lưu kinh ngạc: “Ngươi còn hiểu cả những thứ này sao?”
“Bà nội ta thích đọc y thư, lúc ta ở bên cạnh bà cũng có xem qua một chút.”
Thượng Quan Lưu cảm thấy vết thương trên mặt dịu đi nhiều. Chu Minh Thụy ra hiệu cho hắn nghỉ ngơi, còn mình thì đi chặt tre mang về đựng nước. Dù chạy trốn mệt mỏi đến đâu, hắn vẫn không hề buông thanh đoản đao trong tay, thứ này ở trong rừng sâu có tác dụng rất lớn.
Thượng Quan Lưu nhìn Chu Minh Thụy bận rộn, cảm thấy bản thân thật vô dụng, rồi lại khẽ cười. Hắn vốn tưởng mình chắc chắn sẽ chết, không ngờ mạng lớn vẫn còn giữ được.
Trong tình cảnh lúc đó, nếu Thái tử tử nạn, dù bọn họ có sống sót trở về cũng khó tránh khỏi cái chết, thậm chí còn liên lụy đến gia tộc. Chỉ có bảo vệ được Thái tử, Thái tử sống thì bọn họ mới có đường sống.
Thượng Quan Lưu cười thấp giọng, cảm giác được sống thật tốt. Chỉ cần sống sót trở về, tương lai dù Thái tử có bao nhiêu nữ nhân đi chăng nữa, niệm tình công lao hộ giá lần này, địa vị của muội muội hắn chắc chắn sẽ vững như bàn thạch.
Tại kinh thành, Hộ bộ, Công bộ Thượng thư đã nhận được bạc, trà cũng đã uống hết một ấm nhưng vẫn cứ ngồi lì đó không chịu đi.
Chu Thư Nhân hỏi: “Công bộ không bận sao?”
Công bộ Thượng thư khó khăn lắm mới chuẩn bị được lời định nói thì bị nghẹn lại: “Cái đó, ta...”
Chu Thư Nhân chỉ tay vào bàn làm việc của mình: “Ngài không bận nhưng ta rất bận. Có chuyện gì thì nói mau, ta không có thời gian tiếp đãi ngài mãi đâu.”
Công bộ Thượng thư hắng giọng: “Ta nói ra ngài đừng có nổi giận đấy nhé.”
“Hửm?”
Công bộ Thượng thư ho khan một tiếng: “Ngài xem tôn tử nhà ta thế nào?”
Chu Thư Nhân chỉ tay thẳng ra cửa, không đáp lại một lời nào, ý tứ đã quá rõ ràng. Hừ, lão điên rồi mới gả cháu gái vào cái nhà đó.
Công bộ Thượng thư sờ mũi: “Tôn tử của ta...”
“Mời ngài đi thong thả, không tiễn.”
Thật sự tưởng rằng ai đến chào mời cũng được sao? Liễu gia người ta gia thế trong sạch, hậu viện ít chuyện thị phi, gia phong đoan chính. Còn nhà Công bộ Thượng thư, hừ, toàn là những lời đồn đại chẳng ra gì!
Công bộ Thượng thư chậm chạp lê bước: “Ngài thật sự không cân nhắc chút sao?”
“Nếu ngài còn muốn bước chân vào đây nữa thì im miệng ngay cho ta.”
Đừng để lão phải treo biển cấm ở cửa Hộ bộ!
Công bộ Thượng thư đành im lặng, thở dài thườn thượt. Người ta thường nói cưới được vợ hiền phúc đức ba đời, bản thân lão thì không nói làm gì, con dâu cũng chọn không khéo, giờ có mối cháu dâu tốt thì người ta lại chẳng thèm nhìn trúng nhà lão!
Tại Huệ Châu, thời gian dần trôi qua, binh lính thủ thành đã tìm thấy thi thể của hộ vệ và sát thủ, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của Thượng Quan công tử và Chu công tử đâu.
Đám hộ vệ theo Thái tử xuất kinh đau đớn nhìn đồng đội đã hy sinh, nhưng cũng thầm mừng vì không thấy thi thể của hai vị công tử. Họ nói với binh lính thủ thành: “Dựa vào dấu vết, hai vị công tử đã chạy vào rừng sâu, chúng ta phải vào núi tìm kiếm.”
Mệnh lệnh của Thái tử là sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Trong rừng sâu, Chu Minh Thụy dìu Thượng Quan Lưu: “Lúc đó ngươi thật quyết đoán.”
Thượng Quan Lưu đáp: “Vóc dáng của ta tương đồng với Thái tử, chỉ có ta giả làm Thái tử là thích hợp nhất.”
Lúc đó Chu Minh Thụy đi theo Thượng Quan Lưu không phải vì bốc đồng, hắn đã cân nhắc rất kỹ trong chớp mắt. Chỉ có đi theo Thượng Quan Lưu mới là lựa chọn tốt nhất cho Chu gia và chính hắn.
Khi đó hộ vệ đã hô hoán hộ giá, sát thủ lao về phía Thượng Quan Lưu, hắn thực ra có thể không đi theo, nhưng hắn vẫn chọn dấn thân. Phú quý cầu trong hiểm cảnh, hắn quả nhiên giống cha mình, trong xương tủy đều mang theo chút điên cuồng.
Lần này chỉ cần sống sót trở về, công lao nếu không tính lên đầu hắn thì cũng sẽ tính cho cha hắn. Chân mày Chu Minh Thụy giãn ra, trong lòng nhẹ nhõm, cơ thể như có thêm sức lực.
Thượng Quan Lưu cảm nhận được sự thay đổi của Chu Minh Thụy. Những con em gánh vác trọng trách gia tộc như bọn họ, gia tộc ban cho vinh hiển thì bọn họ cũng phải gánh vác gia tộc mà tiến bước.
Thượng Quan Lưu ngẩng đầu nhìn trời: “Chúng ta sẽ sống sót ra ngoài được chứ?”
“Đúng vậy.”
Thượng Quan Lưu lại hỏi: “Thân thủ của ngươi sao lại tốt thế?”
Rõ ràng trông có vẻ văn nhược, tại sao võ nghệ lại cao cường như vậy?
Chu Minh Thụy cười: “Ông nội ta nói nếu không có sức khỏe tốt thì không vượt qua nổi kỳ khoa cử, con trai nhà ta từ nhỏ đã phải luyện võ cường thân.”
Từ sau khi Tứ thúc và Cô trượng bị ám sát, người trong nhà càng thêm chú trọng việc luyện võ.
Thượng Quan Lưu: “...”
Thật đáng sợ, rõ ràng là nhà quan văn mà!
Hai người cần phải tìm được nơi trú ẩn trước khi trời tối, hơn nữa họ cũng đã đói lả, dọc đường chỉ ăn vài quả dại vừa chát vừa đắng.
Trời đã tối hẳn, tại Chu gia ở kinh thành, mọi người đã dùng xong bữa tối. Trúc Lan nhắc lại chuyện kết thân với Liễu gia: “Đã qua bấy lâu nay, Liễu gia đã bày tỏ đủ thành ý rồi, nhà ta cứ trì hoãn mãi cũng không tiện. Tôi định bảo vợ chồng Xương Nghĩa sang đánh tiếng với Liễu gia, tìm một ngày lành để gặp mặt bàn bạc kỹ hơn.”
Chu Thư Nhân gật đầu: “Bà cứ tự định liệu là được. Đúng rồi, ta nhớ bà từng nói lão phu nhân của Liễu gia đã qua đời từ lâu.”
Trúc Lan xác nhận: “Hiện tại Liễu gia do Quách Thị quán xuyến. Liễu lão đại nhân vẫn còn nên chưa phân gia, nhưng sản nghiệp của các phòng thì đã chia rõ ràng rồi.”
Chu Thư Nhân thầm so sánh Liễu gia với nhà Công bộ Thượng thư, quả là một trời một vực, vì thế càng thêm hài lòng với Liễu gia: “Sau này Ngọc Điệp gả qua đó cũng được tự tại hơn.”
Trúc Lan cũng mỉm cười: “Liễu Nguyên Bác không phải con trưởng, không phải gánh vác trọng trách của trưởng tử. Con trưởng Liễu gia lại rất xuất sắc, Ngọc Điệp gả vào đó có mẹ chồng tốt, lại không vướng bận trách nhiệm nặng nề, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ không tệ.”
Chu Thư Nhân cũng lộ vẻ tươi cười. Đối với cô cháu gái thứ ba hoạt bát này, lão cũng từng khá lo lắng về chuyện hôn sự.
Trúc Lan dặn thêm: “Nếu có ai tìm đến ông để dạm hỏi thì cứ khéo léo từ chối, Ngọc Nghi và Ngọc Văn không cần phải vội.”
Chu Thư Nhân gật đầu: “Ta hiểu mà.”
Hiện giờ thiên hạ đều tin rằng nữ nhi Chu gia có số vượng phu, nghĩ đến cũng thấy đau đầu. Danh tiếng này có cái lợi nhưng cũng có cái hại, chuyện gì cũng có hai mặt, quả thực cần phải để mọi chuyện lắng xuống một chút.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Mối Tình Đầu Phản Bội, Tôi Đã Vả Sưng Mặt Tình Địch