Dù đã an toàn hơn nhiều nhưng vẫn cần phải cẩn trọng.
Thái Tử gật đầu, ngài vốn là người quý trọng mạng sống nhất, liền dẫn người đi ra ngoài.
Chu Thư Nhân đấm đấm chân, nhìn như đang nghỉ ngơi nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi cổng thành. Cổng thành đang ở trạng thái đóng một nửa, dân tị nạn không được phép vào thành. Nếu không phải lương thực trong kho là nơi cấm kỵ không ai dám đụng vào, giúp dân tị nạn có cái ăn lót dạ, thì đám người bên ngoài đã sớm làm loạn lên rồi.
Hiện tại cứu trợ thiên tai có lương thực giữ mạng, không giống như trước kia điều kiện thiếu thốn, lương thực hữu hạn. Có sự so sánh này nên dân tị nạn vẫn còn khá yên tĩnh.
Chu Thư Nhân nghỉ ngơi khoảng một khắc đồng hồ, đôi chân cuối cùng cũng hồi lại chút sức lực: “Ta thật sự già rồi, phục hồi chậm quá.”
Cẩn Ngôn thấp giọng nói: “Đại nhân mỗi ngày nên rèn luyện nhiều hơn một chút sẽ tốt hơn nhiều.”
Chu Thư Nhân đáp: “Đợi khi nào về rồi tính tiếp.”
Thận Hành câm nín nhìn trời, lời này của đại nhân hắn đã nghe quá nhiều lần, cuối cùng đều chẳng đi đến đâu.
Ra khỏi thành, tướng sĩ canh cổng đưa thẻ bài rồi nhìn Chu Thư Nhân thêm vài lần. Chu Thư Nhân vuốt râu, hành tung của bọn họ vẫn luôn có người âm thầm theo dõi.
Vị trí của Thái Tử rất dễ tìm, ngài đang đứng trước lán phát thuốc. Thái Tử cũng coi như là đứa trẻ do một tay ông nhìn lớn lên, tuy rằng ngày càng giỏi ngụy trang nhưng Chu Thư Nhân vẫn nhận ra Thái Tử đang nổi giận.
Chu Thư Nhân không tiến lại gần Thái Tử mà đứng ở một khoảng đất trống nhìn về phía lán thuốc: “Mùi vị thật là nhạt nhẽo!”
Mùi thuốc Bắc sắc ra đậm đà thế nào, ai từng uống qua đều rõ.
Chu Thư Nhân vì thê tử hay xem y thư nên lúc rảnh rỗi ông cũng xem qua đôi chút, đối với dược tính cũng hiểu biết không ít. Ông lại ngửi ngửi rồi kéo lại áo choàng, tìm một nơi khuất gió mà đứng.
Cẩn Ngôn hạ thấp giọng: “Đại nhân, quan phủ Chương Châu đang nghi ngờ chúng ta.”
Dù đã ngụy trang nhưng những thị vệ được huấn luyện bài bản, những cao thủ trong cung không phải là hạng võ biền bảo tiêu có thể so bì được.
Chu Thư Nhân nói: “Ta cũng không nghĩ sẽ giấu được bao lâu. Thận Hành, ngươi đi xem hàng cháo thế nào.”
Thận Hành đáp một tiếng rồi lặng lẽ rời đi. Cao thủ đúng là cao thủ, muốn ẩn mình giữa đám đông là chuyện rất dễ dàng.
Thái Tử giữ vẻ mặt không đổi đứng xếp hàng, nhưng lửa giận trong lòng sắp không nén nổi nữa. Sau khi các y quán trên toàn quốc được đăng ký, mỗi năm triều đình đều cấp cho các châu một khoản bạc để thu mua dược liệu, trong vật tư dự phòng thiên tai cũng có phần bạc này.
Nhưng ngài đã thấy gì đây? Những bã thuốc không biết đã sắc đi sắc lại bao nhiêu lần, thứ này thật sự có thể chữa bệnh sao? Còn cao dán trị nứt nẻ do lạnh đâu cả rồi?
Sắc mặt hộ vệ cũng không tốt chút nào. Tại sao ư? Vì bên này người bệnh rất đông, hắn muốn Thái Tử rời đi nhưng điện hạ lại bảo mình tự có chừng mực, thật khiến hắn lo sốt vó. Thượng thư đại nhân sao vẫn chưa tới?
Thái Tử không hề tùy hứng, ngài dùng khăn che mặt, đứng giữ khoảng cách và cũng không xếp vào hàng của những người bệnh nặng. Đa số những người đến đây lĩnh là thuốc phòng hàn, người thực sự phát bệnh rất ít.
Ánh mắt Thái Tử u tối. Chỉ nghe tin tức thám thính báo về thì tuy cứu trợ chậm nhưng bách tính không thiếu lương thực, không thiếu dược liệu, ngài cảm thấy cũng tạm ổn, dù sao đây cũng không phải kinh thành, không nằm dưới mí mắt phụ hoàng.
Giờ đây ngài thấy thật đau mặt. Sau khi xếp hàng lĩnh được bát thuốc, mặt Thái Tử càng đau hơn. Ngài nén giận hỏi: “Thứ nước thuốc trong như nước lã này mà có thể phòng hàn sao?”
Nam tử phát thuốc thấy vị công tử trước mặt ăn mặc sang trọng nên hạ giọng: “Đây là thuốc phòng hàn mới phối chế.”
Thái Tử nghe xong suýt nữa thì cười vì tức: “Ngươi cũng uống loại thuốc này sao?”
Nam tử chỉ vào bộ bông trên người: “Tôi không cần phòng hàn nên không uống.”
Thái Tử liếc thấy Chu đại nhân ở đằng xa liền đặt bát xuống dẫn người rời khỏi hàng. Nam tử phát thuốc nhíu mày, thôi kệ đi, hắn cũng chỉ là kẻ nhận tiền làm việc phát thuốc mà thôi.
Chu Thư Nhân hỏi: “Có phát hiện gì không?”
Thái Tử ừ một tiếng: “Có kẻ đã tham ô bạc thu mua dược liệu.”
Chu Thư Nhân không nói gì, nhìn Thái Tử chờ ngài nói tiếp.
Thái Tử nói: “Lương thực không có vấn đề, ta đã phái người đi xem kho, lương thực không ai dám động vào.”
Điều này trùng khớp với những gì Thận Hành điều tra được, lương thực không ai dám đụng.
Thái Tử mím môi: “Lúc nãy ta đi xem việc phát chăn bông, phát hiện không ít quần áo cũ được quyên góp, chăn bông cũng đều là đồ cũ.”
Ngài định tiến lên xem tiếp thì bị người ta ngăn lại, nhưng ngài biết những chiếc chăn đó đã dùng bao nhiêu năm rồi, chẳng còn tác dụng giữ ấm nữa.
Vậy nên khoản bạc dự phòng thiên tai mà các châu phải giữ lại đã bị người ta động tay động chân.
Chu Thư Nhân vuốt râu: “Trong lòng ngài đã có tính toán?”
Thái Tử gật đầu: “Vâng, về đến nơi là ta có thể ước tính ra ngay.”
Chu Thư Nhân mỉm cười. Thái Tử thường xuyên chạy đến Hộ bộ không phải là chạy không công. Từ khi ông yêu cầu Hộ bộ phải nắm rõ giá cả thị trường từ lương thực cho đến vật liệu xây dựng, Hộ bộ đã có nhân viên chuyên thống kê giá cả.
Ông thường xuyên kiểm tra nên hay để chúng ở vị trí dễ thấy. Thái Tử phát hiện ra không chỉ xem mà còn để tâm ghi nhớ. Một vị Thái Tử am hiểu vật giá là một điều rất đáng sợ.
Rất nhanh, một thị vệ dáng vẻ bình thường quay lại, thấp giọng nói: “Đã lấy được bã thuốc.”
Chu Thư Nhân ước lượng thời gian: “Chúng ta cũng về thôi.”
Buổi tối, Thái Tử đem những thứ đã chỉnh lý đưa cho Chu Thư Nhân. Chu Thư Nhân nhìn phần dược liệu, chỉ điểm một câu: “Phẩm chất và dược tính của dược liệu cũng quyết định giá cả.”
Thái Tử gật đầu ghi nhớ: “Vương Thái Y đã phân biệt bã thuốc rồi, căn bản không phải thuốc phòng hàn đặc hiệu gì cả, chỉ là phương thuốc phổ thông nhất mà thôi.”
Chu Thư Nhân hỏi: “Thái Tử định khi nào hành động?”
Thái Tử đáp: “Đợi đoàn vận chuyển lương thực đến Chương Châu.”
Ngài cần điều tra, đồng thời cũng phải cân nhắc đến sự an toàn của bản thân. Lỡ như có kẻ muốn làm liều, cứ đánh chắc tiến chắc mới là ổn thỏa nhất.
Chu Thư Nhân không nói thêm gì nữa. Ông chỉ cần quan sát hành động của Thái Tử, lúc thích hợp thì chỉ điểm đôi câu. Đây là một cơ hội rèn luyện không tồi đối với Thái Tử.
Chuyện ở đây chưa tính là quá phức tạp, để Thái Tử luyện tay là vừa đẹp.
Nghiêm Đại Nhân trong lòng có chút không thoải mái. Ông ta dạy dỗ Thái Tử nhưng Thái Tử lại không tin tưởng ông ta.
Ngày hôm sau, tại kinh thành, Trúc Lan đang dạy các cháu gái tính toán thì bên ngoài cửa trở nên náo nhiệt. Nghe kỹ thì là Xương Trung đang dẫn theo bọn Minh Huy.
Trúc Lan nói: “Hôm nay thật náo nhiệt, sao các con đều kéo đến đây thế này?”
Minh Huy lao tới: “Bà nội, bà phải làm chủ cho cháu.”
Trúc Lan nhìn Minh Huy có nét giống mình, giọng nói cũng mềm mỏng hẳn đi: “Được, được, bà nội làm chủ cho Minh Huy.”
Minh Huy hừ hừ: “Bà nội, tiểu thúc thúc đánh cược thua rồi định quỵt nợ.”
Trúc Lan nhìn về phía con trai, ừ, đúng là chuyện con trai mình có thể làm ra được.
Xương Trung lườm Minh Tĩnh đang cười ngây ngô: “Mẹ, Minh Huy và Minh Tĩnh hợp sức lại lừa con.”
Trúc Lan thấy tò mò. Trong nhà này chỉ có phần Xương Trung đi tính kế người khác, bị lừa đến đỏ cả mặt thế này là lần đầu tiên. Trúc Lan nhìn Minh Tĩnh vẻ mặt khờ khạo, nhìn thế nào cũng không giống kẻ biết lừa người.
Minh Tĩnh gãi đầu: “Bà nội, cháu không lừa tiểu thúc thúc. Tiểu thúc thúc bảo đoán đúng một câu được một lượng bạc, cháu cũng không ngờ mình lại trả lời đúng hết.”
Minh Tĩnh nghĩ một lát rồi bồi thêm một câu: “Thật ra cũng không khó lắm.”
Xương Trung nói: “... Mẹ, Minh Huy nhất định đã nói trước đáp án rồi.”
Minh Huy oan ức: “Cháu không có, cháu không nói.”
Minh Tĩnh chớp chớp đôi mắt vô tội: “Vâng, tam ca không nói đáp án cho cháu.”
Nhưng cậu bé đã xem qua bài làm của tam ca rồi. Những đề bài tiểu thúc thúc đưa ra đều là những bài tam ca đã làm mấy ngày trước. Ai bảo cậu có trí nhớ tốt làm chi. Đôi bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm nắm lại thành nắm đấm, cậu chưa từng nói với ai là mình có trí nhớ tốt cả, cậu không muốn phải đọc nhiều sách đâu, lượng bài vở mỗi ngày như hiện tại thật nhẹ nhàng biết bao.
Đề xuất Cổ Đại: Bình Thê Vào Cửa Trước Ta? Ta Tái Giá Quyền Quý, Vô Song Kinh Thành