Lâm Vân Dật ngồi một bên, nhắm mắt dưỡng thần.
Thẩm Thanh Đường nhìn thấy Lâm Vân Dật im lặng không nói gì, có chút lo lắng hỏi: "Con trai, con không sao chứ."
Lâm Vân Dật: "Mẫu thân yên tâm, con không sao."
Thẩm Thanh Đường: "Con có phải để tâm chuyện đổi thân không? Chuyện này không phải không có cách xoay chuyển."
Lâm Vân Dật: "Không có, con thấy việc đổi thân này khá tốt, cứ như vậy đi."
Thẩm Thanh Đường: "Phụ thân con đồng ý đổi thân còn có một lý do nữa, cha mẹ của Giang Nghiên Băng là luyện khí sư, nó có lẽ cũng được tiếp nhận một chút truyền thừa luyện khí. Đồng ý hôn ước này coi như là đưa về cho gia tộc một luyện khí khách khanh, tất nhiên chuyện này vẫn chưa có quyết định cuối cùng, nếu con thực sự kháng cự hôn sự này thì cũng có thể bảo phụ thân con giúp con từ chối."
Giang gia bên đó đề nghị dùng Giang Nghiên Băng để đổi thân quả thực có ý nhục mạ người khác, Lâm gia chúng ta nếu chấp nhận đổi thân thì không tránh khỏi bị người ta đàm tiếu là hèn nhát.
Lâm Viễn Kiều: "Mẫu thân con nói đúng đấy."
Lâm Viễn Kiều đồng ý với Giang gia bên đó sẽ cân nhắc, chủ yếu là vì hôn ước đã kéo dài quá lâu rồi, con trai thứ ba mỗi lần nhắc đến hôn ước đều như gặp phải đại địch, đứa con vốn dĩ trầm ổn trấn định như vậy mà mỗi lần nhắc đến hôn sự này đều thất thố như thế khiến ông cũng cảm thấy hôn ước này không phải thứ gì tốt đẹp, có thể giải quyết sớm thì giải quyết sớm, chịu thiệt một chút cũng chẳng sao.
Tất nhiên, có chấp nhận đổi thân hay không, cuối cùng vẫn phải xem ý của con trai thứ ba.
Lâm Vân Dật: "Không cần, đổi thân thì đổi thân đi, chỉ cần không phải Giang Đàm Nhi thì là ai cũng được, là nam cũng tốt, càng dễ sắp xếp, nếu cậu ta thành tâm gia nhập Lâm gia thì cũng có thể lấy lễ đãi nhau."
Thẩm Thanh Đường gật đầu nói: "Ta cũng nghĩ như vậy."
Lâm Vân Dật: "Giang Nghiên Băng là người thế nào?"
Thẩm Thanh Đường: "Lần trước gặp mặt là ở yến tiệc nhà họ Giang, khi đó cha mẹ nó vẫn còn, là một đứa trẻ tươi sáng đáng yêu, con chắc chắn sẽ thích thôi, chỉ là ta nghe nói một năm nay nó sống không tốt lắm, con người trở nên trầm mặc u ám hơn nhiều."
Lâm Vân Dật nhíu chặt mày nói: "Thôi, bất kể cậu ta là người thế nào, sau khi tới đây cứ đuổi xuống dưới núi ở là được rồi."
Thẩm Thanh Đường: "Tùy con! Nói đi cũng phải nói lại, Giang Nghiên Băng cũng thật đáng thương, cha mẹ không rõ tung tích, tiệm luyện khí bị Giang gia chiếm đoạt, bản thân phải ăn nhờ ở đậu, nghe nói nó ở Giang gia sống không được tốt lắm. Bên ngoài có lời đồn con là đoạn tụ, chứ không có lời đồn nào nói Giang Nghiên Băng là đoạn tụ cả, nó không phải trực hệ nhà họ Giang mà chỉ là bàng hệ, Giang gia bên đó coi Lâm gia chúng ta như hang rồng hang hổ nên mới tùy tiện lấy một người tới để đối phó."
Lâm Vân Dật: "Đợi người tới rồi tính sau, dù thế nào đi nữa thì hôn ước cuối cùng cũng đã được giải quyết."
Thẩm Thanh Đường: "Con đúng là nhìn thoáng thật."
Giang Việt Nhiễm là đồ đệ của Kim Đan, những người khác đều trăm phương ngàn kế để bắt quàng làm họ với Giang gia, con trai mình thì lại tránh như tránh tà, Thẩm Thanh Đường cảm thấy bản thân dường như cũng chịu ảnh hưởng của con trai, cũng bắt đầu kháng cự việc dây dưa với Giang gia.
...
Giang gia.
Giang Nghiên Băng ôm con cáo, ở trong biệt viện.
Mấy đệ tử nhà họ Giang đang đứng ngoài cửa bàn tán chuyện gì đó.
"Lâm gia bên đó đồng ý rồi! Hình như đồng ý rất sảng khoái."
"Lâm gia vậy mà lại đồng ý đơn giản như vậy, xem ra Lâm Vân Dật quả nhiên là đoạn tụ."
"May mà đổi thân rồi, nếu không Đàm Nhi muội muội gả cho một tên ngũ linh căn đoạn tụ thì coi như bị hủy hoại rồi."
"Lâm gia bên đó tuy đã nhận lời đổi thân nhưng trong lòng chắc hẳn không dễ chịu gì, Giang Nghiên Băng gả qua đó e là những ngày tháng sau này không dễ sống đâu."
"Thì có cách nào đâu, thằng nhóc này mang theo một con cáo ăn không ngồi rồi ở đây bấy lâu nay, cũng phải phát huy chút tác dụng chứ."
"Lâm Vân Dật cũng là ngũ linh căn, hai tên ngũ linh căn tụ lại một chỗ có lẽ sẽ có rất nhiều chủ đề chung đấy."
...
Trong phòng, một thiếu niên ôm một con ngân hồ, ánh mắt không ngừng dao động.
Giang Nghiên Băng đã nghe nói về Lâm Vân Dật từ lâu, vì đối phương cũng giống hắn là ngũ linh căn nên dành nhiều sự quan tâm.
Lâm Vân Dật là nhân vật truyền kỳ của Lâm gia, nghe nói việc kinh doanh gà linh và bánh ngọt của Lâm gia đều không thể tách rời khỏi hắn.
Những năm này tin tức về Lâm Vân Dật ít đi nhiều, không biết là hắn đã trở nên tầm thường hay là Lâm gia cố ý che giấu.
Thấy Giang Đàm Nhi sắp tới tuổi cập kê, Giang gia gần đây vẫn luôn bàn luận về chuyện hôn ước từ thuở trong bụng mẹ năm xưa.
Giang Nghiên Băng vốn dĩ tưởng chuyện này chẳng liên quan gì tới mình, không ngờ Giang gia lại nghĩ ra cách hoang đường như vậy để thoát khỏi hôn ước, càng không ngờ Lâm gia lại đồng ý.
Giang Nghiên Băng rũ mắt xuống, trong lòng có chút bất an.
Giang Đàm Nhi là song linh căn, quý nữ nhà họ Giang, hắn chẳng qua chỉ là một tên ngũ linh căn ăn nhờ ở đậu.
Lâm gia bên đó tuy đã đồng ý nhưng chắc hẳn đối với cuộc đổi thân hoang đường này vô cùng bất mãn.
Nếu hắn không nhầm thì cách đây không lâu, bên ngoài bỗng nhiên lan truyền lời đồn Lâm Vân Dật là đoạn tụ, lời đồn này trong thời gian cực ngắn đã lan rộng nhanh chóng, gây xôn xao khắp nơi.
Nói đi cũng phải nói lại, Lâm gia bên đó nếu kịp thời cải chính thì tình hình sẽ không đến mức không thể cứu vãn, nhưng Lâm gia bên đó dường như lại chột dạ, chẳng hề có phản ứng gì.
Lâm gia không phản ứng có lẽ là vì Lâm Vân Dật thực sự là đoạn tụ, nhưng khả năng cao hơn là Lâm gia biết Giang gia ra tay, nhưng có lẽ vì kiêng dè đệ tử Kim Đan của Giang gia nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Giang Nghiên Băng nhíu mày, với thân phận như hắn mà vào Lâm gia e là sẽ không dễ sống.
Chỉ là tình hình có tồi tệ hơn nữa thì cũng chẳng tồi tệ đến mức nào được nữa.
Ngân hồ dường như cảm nhận được điều gì đó, liếm liếm mu bàn tay Giang Nghiên Băng như để an ủi.
Giang Nghiên Băng ôm ngân hồ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm vào bộ lông của ngân hồ.
Đề xuất Điền Văn: Nhật Ký Tật Khống