Chương 62: Có độc

Không gian đen kịt, âm u và chật hẹp, dưới ánh đèn pin, cô cũng chỉ có thể nhìn thấy nơi cách xa một mét.Những nơi khác, ngay cả ánh sáng cũng không lọt vào được.Giống như ở dưới vực sâu này, ánh sáng mới là thứ khác biệt không nên tồn tại.Cô vừa dùng ánh sáng chiếu vào mặt người thằn lằn, vừa cẩn thận di chuyển bước chân lùi về phía sau.Cả trái tim cô như muốn nhảy...
BÌNH LUẬN