Nghe thấy giọng nói quen thuộc của cha.Tứ Bảo không thể nhịn được nữa, đưa tay ôm chặt lấy cổ sói của Cô Phương Khế.Vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lớp lông mềm mại ấm áp của cha, oà khóc nức nở.Tất cả sự cô đơn, sợ hãi, uất ức, trong khoảnh khắc này đều được giải tỏa hết...Cậu nhóc nhỏ bé dán chặt người vào cha, như muốn đem tất cả nỗi nhớ nhung bấy lâu nay hòa vào...
Đề xuất Cổ Đại:
Thế tử phản bội, nay hóa kẻ si tình