Chương 291: Xin lỗi Ngũ Bảo

Nhưng tiếng "Đứng lại" đầy hoảng loạn của Vân Liệt Đình còn đang lơ lửng giữa rừng."Ngũ Bảo!"Giọng nói trong trẻo như ngọc rơi xuống đĩa truyền đến từ bên cạnh.Vân Liệt Đình lập tức nhìn sang, thấy một bóng đỏ rực rỡ lướt qua, lơ lửng trên không trung.Tà áo đỏ như lửa bị gió núi thổi bay phần phật.Mái tóc đen tung bay phóng khoáng, dù chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng như lưỡi dao, nhưng uy...
BÌNH LUẬN