Anh nói: "Em phải về."
Quý Noãn nhìn anh, không nói gì.
Cô biết, anh sẽ không thay đổi quyết định.
Cô biết, cho dù cô có nói gì, anh cũng sẽ không để cô ở lại.
Cô có chút thất vọng.
Cô hỏi: "Mặc Cảnh Thâm, trong mắt anh, em là một người yếu đuối như vậy sao?"
Anh đáp: "Không phải."
Cô nói: "Vậy thì tại sao?"
Anh không nói gì.
Cô hỏi: "Tại sao?"
Anh đáp: "Anh không thể nói."
"..."
"Tại sao?"
"..."
"Tại sao?"
"..."
"Mặc Cảnh Thâm, anh có biết không, anh như vậy thật đáng ghét."
"..."
"Được." Quý Noãn hít sâu một hơi, nói: "Em sẽ về."
Anh nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên: "Thật sao!!"
Quý Noãn nhìn anh, một lúc lâu sau mới nói: "Nhưng anh phải hứa với em một chuyện."
"Chuyện gì?" Anh hỏi, giọng điệu có chút vội vàng.
Cô nói: "Anh phải sống sót trở về."
Anh nhìn cô, không nói gì.
Anh không thể hứa với cô.
Anh không biết mình có thể trở về hay không.
Anh hỏi: "Tại sao?"
Anh không biết, lần này đi, có thể trở về hay không.
Anh không biết, mình có thể sống sót trở về gặp cô hay không.
Anh chỉ có thể nói: "Anh sẽ cố gắng."
Quý Noãn: "..."
Cô nhìn anh, một lúc lâu sau mới nói: "Được."
Cô biết.
Anh không thể hứa với cô.
Anh không thể cho cô bất kỳ lời hứa nào.
...
Cô biết.
Anh đang ở trong một tình thế rất nguy hiểm.
Anh đang làm một việc rất nguy hiểm.
Anh không muốn cô bị liên lụy.
Anh không muốn cô gặp nguy hiểm.
Anh muốn bảo vệ cô.
Cô biết tất cả.
Nhưng cô không thể làm gì.
Cô chỉ có thể lẳng lặng ở bên cạnh anh.
Cô chỉ có thể cầu nguyện cho anh.
Cô chỉ có thể chờ đợi anh.
Cô nhìn anh, một lúc lâu sau mới hỏi: "Anh có thể ôm em một cái không?"
"..."
Không thể sao?
Quý Noãn có chút thất vọng.
Cô nói: "Vậy thôi."
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân