Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 952: Mặc Cảnh Thâm, anh đứng lại đó cho em (250)

Chiếc xe dừng lại trước một căn hầm cũ nát, xung quanh cỏ dại mọc um tùm.

Bầu không khí nơi đây vô cùng u ám và lạnh lẽo.

Mặc Cảnh Thâm dắt tay Quý Noãn bước xuống xe, lực lượng an ninh đã bao vây xung quanh.

"K, ra đây đi!" Mặc Cảnh Thâm lớn tiếng gọi.

Một lát sau, tiếng cười của K vang lên từ bên trong căn hầm.

"Mặc Cảnh Thâm, ngươi quả nhiên rất giữ lời hứa."

Hắn ta bước ra, một tay cầm súng, một tay lôi kéo An Thư Ngôn đang run rẩy.

Gương mặt An Thư Ngôn tái mét, đầy vết bầm tím, trông vô cùng thảm hại.

"Cứu tôi... Cảnh Thâm, cứu tôi với..." Cô ta khóc lóc van xin.

Mặc Cảnh Thâm không hề liếc nhìn cô ta lấy một cái, ánh mắt anh chỉ tập trung vào K.

"Thả cô ta ra, mục tiêu của ngươi là ta mà."

"Đúng vậy, mục tiêu của ta là ngươi." K cười tàn nhẫn: "Nhưng ta muốn chơi một trò chơi nhỏ trước đã."

"Trò chơi gì?"

"Ngươi và người phụ nữ của ngươi, chỉ một người được sống sót rời khỏi đây." K chĩa súng về phía Quý Noãn: "Ngươi chọn đi, là ngươi chết, hay cô ta chết?"

Quý Noãn cảm thấy tim mình thắt lại, cô nhìn Mặc Cảnh Thâm, thấy anh vẫn vô cùng bình tĩnh.

"Để cô ấy đi, ta sẽ ở lại." Anh không hề do dự trả lời.

"Cảnh Thâm, không được!" Quý Noãn hét lên: "Em không đi đâu hết!"

"Ngoan, nghe lời anh." Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy dịu dàng và kiên định.

"Thật là một tình yêu cao thượng." K mỉa mai: "Nhưng ta không muốn để cô ta đi dễ dàng như vậy."

Hắn ta bất ngờ đẩy An Thư Ngôn sang một bên, rồi nổ súng về phía Mặc Cảnh Thâm.

Đoàng!

Mặc Cảnh Thâm nhanh chóng né tránh, đồng thời rút súng bắn trả.

Hai bên xảy ra đấu súng kịch liệt.

Quý Noãn bị đẩy vào một góc an toàn, cô lo lắng nhìn Mặc Cảnh Thâm đang chiến đấu giữa làn đạn.

Lực lượng an ninh cũng bắt đầu tấn công vào căn hầm.

K thấy mình bị bao vây, hắn ta trở nên điên cuồng hơn.

Hắn ta ném một quả lựu đạn về phía Mặc Cảnh Thâm.

"Cảnh Thâm, cẩn thận!" Quý Noãn hét lớn.

Mặc Cảnh Thâm kịp thời nằm xuống, vụ nổ khiến bụi đất bay mù mịt.

Lợi dụng lúc đó, K định bỏ chạy, nhưng anh đã nhanh hơn một bước.

Anh lao đến, vật ngã K xuống đất.

Hai người lao vào cuộc ẩu đả tay đôi đầy kịch tính.

Mặc dù đang bị thương, nhưng Mặc Cảnh Thâm vẫn chiếm ưu thế nhờ kỹ năng chiến đấu điêu luyện.

Cuối cùng, anh đã khống chế được K, khóa chặt tay hắn ta ra sau lưng.

"Kết thúc rồi, K." Anh lạnh lùng nói.

Cảnh sát ập vào, còng tay K và đưa hắn đi.

An Thư Ngôn cũng bị đưa đi để điều tra thêm.

Quý Noãn chạy lại ôm chầm lấy Mặc Cảnh Thâm: "Anh có sao không? Có bị thương thêm chỗ nào không?"

"Anh không sao." Anh ôm cô thật chặt, thở phào nhẹ nhõm.

"Mọi chuyện thật sự kết thúc rồi chứ?"

"Ừ, kết thúc rồi."

Dưới ánh hoàng hôn, hai người đứng bên nhau, cảm nhận sự bình yên sau cơn bão.

Họ đã cùng nhau vượt qua thử thách lớn nhất, và tình yêu của họ đã chiến thắng tất cả.

"Chúng ta về nhà thôi."

"Vâng, về nhà."

Hạnh phúc cuối cùng cũng đã mỉm cười với họ.

Đề xuất Bí Ẩn: Thanh Thạch Vãng Sự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện