Trong căn phòng yên tĩnh, bầu không khí dường như đông đặc lại, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt vô cùng.
Quý Noãn nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ hỏi: "Cảnh Thâm, chuyện ở căn cứ XI, anh thật sự đã quyết định rồi sao?"
Mặc Cảnh Thâm không trả lời ngay, anh chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt anh thâm trầm như biển cả, khiến người ta không thể đoán định được tâm tư.
Cô bước lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Bàn tay anh hơi lạnh, nhưng lại mang đến cho cô cảm giác an tâm lạ kỳ.
"Dù anh đi đâu, em cũng sẽ đi cùng anh, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn đôi chút.
"Ngoan, ở đây đợi anh," anh khẽ nói, giọng trầm thấp đầy từ tính.
"Không." Cô kiên quyết: "Em không muốn lại phải chờ đợi trong lo âu nữa..."
"Nghe lời đi, chuyện này rất nguy hiểm." Anh đưa tay xoa đầu cô, động tác tràn đầy sự cưng chiều.
Quý Noãn mím môi, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
"Anh đừng hòng bỏ rơi em, Mặc Cảnh Thâm..."
"Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ rơi em." Anh thở dài, ôm cô vào lòng.
Cô tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này.
Tại sao?
Tại sao anh luôn muốn gánh vác mọi thứ một mình?
Chẳng lẽ anh không biết rằng, nếu anh có chuyện gì, cô cũng chẳng thể sống nổi sao?
"Cảnh Thâm, hứa với em, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải bình an trở về."
"Anh hứa với em, nhất định sẽ trở về..."
"Thật chứ?" Cô ngước nhìn anh: "Anh không được lừa em, nếu anh lừa em, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu."
Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng.
Đó là lời hứa của anh.
"Căn cứ XI không phải là nơi dễ dàng ra vào, anh đã chuẩn bị kỹ chưa?" Cô lo lắng hỏi.
Anh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh: "Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ."
Thời cơ?
Là lúc nào?
Anh không nói, và cô cũng không hỏi thêm, bởi cô biết anh có kế hoạch của riêng mình.
Đêm nay, gió thổi rất mạnh, báo hiệu một cơn bão sắp đến.
Trong bóng tối, những âm mưu vẫn đang âm thầm diễn ra.
...
Sáng hôm sau, khi Quý Noãn thức dậy, Mặc Cảnh Thâm đã đi rồi.
Cô nhìn vị trí trống trải bên cạnh, lòng thắt lại.
Anh lại đi một mình.
Quý Noãn lập tức đứng dậy, cô không thể ngồi yên chờ đợi được.
Cô phải tìm anh, dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì.
Cô gọi điện cho trợ lý, giọng nói sắc sảo: "Chuẩn bị xe, tôi muốn đến căn cứ XI ngay lập tức!"
"Nhưng thưa phu nhân, Mặc tổng đã dặn..."
"Tôi không quan tâm anh ấy dặn gì." Cô cắt lời: "Làm theo lời tôi nói!"
"Vâng."
Quý Noãn nhìn vào gương, ánh mắt kiên định.
Lần này, cô sẽ là người bảo vệ anh.
Dù là căn cứ XI hay bất cứ nơi nào, cô cũng sẽ không lùi bước.
"Cảnh Thâm, chờ em."
Đề xuất Hiện Đại: Chạm Vào Hoa Hồng