Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 853: Một đời một kiếp (121)

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, Mặc Cảnh Thâm tỉnh dậy.

Anh nhìn sang bên cạnh, Quý Noãn vẫn đang ngủ say, gương mặt bà hiện lên vẻ bình yên lạ thường.

Anh khẽ hôn lên trán bà, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi giường để không làm bà thức giấc.

Anh đi xuống bếp, tự tay pha hai tách trà nóng.

Mùi hương trà thơm dịu lan tỏa trong không gian, mang lại cảm giác thư thái.

Đúng lúc đó, Quý Noãn cũng bước xuống cầu thang.

"Chào buổi sáng, ông lão của em." Bà mỉm cười rạng rỡ.

"Chào buổi sáng, bà lão của anh." Mặc Cảnh Thâm đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.

Họ cùng nhau ngồi bên bàn ăn, thưởng thức trà và ngắm nhìn khu vườn xanh mướt.

"Hôm nay chúng ta làm gì nhỉ?" Quý Noãn hỏi.

"Anh muốn đưa em đi thăm lại ngôi trường cũ của chúng ta."

Quý Noãn hào hứng: "Ý tưởng hay đấy, đã lâu lắm rồi chúng ta không quay lại đó."

Họ chuẩn bị đồ đạc và lên đường.

Ngôi trường cũ giờ đây đã thay đổi rất nhiều, nhưng những kỷ niệm về một thời thanh xuân vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí họ.

Họ đi dạo dưới những hàng cây cổ thụ, ngồi trên những chiếc ghế đá quen thuộc.

"Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đây không?" Quý Noãn hỏi.

Mặc Cảnh Thâm gật đầu: "Làm sao anh quên được. Lúc đó em là một cô gái bướng bỉnh và đầy cá tính."

Quý Noãn cười lớn: "Còn anh thì là một chàng trai lạnh lùng và kiêu ngạo."

Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui buồn của thời học sinh.

Những rung động đầu đời, những lời hứa hẹn ngây ngô... tất cả hiện về như một thước phim quay chậm.

Họ nhận ra rằng, chính những ngày tháng đó đã đặt nền móng cho tình yêu bền chặt của họ sau này.

Rời khỏi ngôi trường, họ đi dạo trên những con phố quen thuộc của Hải Thành.

Thành phố đã phát triển hiện đại hơn rất nhiều, nhưng vẫn giữ được những nét cổ kính, trầm mặc.

Họ dừng chân tại một quán ăn nhỏ, nơi họ thường xuyên lui tới khi còn trẻ.

Hương vị món ăn vẫn như xưa, gợi nhớ về những ngày tháng gian khó nhưng đầy ắp tiếng cười.

Một ngày trôi qua thật nhanh với biết bao cảm xúc.

Khi trở về nhà, họ cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm vui và sự mãn nguyện.

Hạnh phúc không phải là tìm kiếm những điều mới lạ, mà là trân trọng những gì đã qua và cùng nhau tạo nên những kỷ niệm mới.

Và họ sẽ tiếp tục làm như vậy, mỗi ngày, cho đến hơi thở cuối cùng.

Vì họ có tình yêu làm sức mạnh.

Và vì họ có nhau.

(Hết chương 858)

Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Không Còn Làm Lang Trung Chuyên Trị Sản Khoa, Gã Sư Đệ Tự Xưng Đã Bắt Đầu Cuống Cuồng.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện