Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 840: Một đời một kiếp (108)

Sáng hôm sau, cuộc tìm kiếm vẫn tiếp tục nhưng không có kết quả.

Thi thể của Mặc Thiệu Đình đã được tìm thấy dạt vào bờ biển cách đó không xa.

Nhưng Quý Noãn thì vẫn bặt vô âm tín.

Mặc Cảnh Thâm như người mất hồn, anh không ăn không ngủ, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt biển bao la.

Mọi người đều khuyên anh nên nghỉ ngơi, nhưng anh không nghe.

"Cô ấy vẫn còn sống, tôi cảm nhận được điều đó." Anh nói, giọng khàn đặc.

A Tam nhìn anh mà không khỏi xót xa.

Anh biết Mặc Cảnh Thâm yêu Quý Noãn đến nhường nào.

Mất đi cô, anh như mất đi cả thế giới.

Đột nhiên, một nhân viên cứu hộ chạy tới báo cáo: "Mặc tổng, chúng tôi tìm thấy một chiếc áo khoác bị mắc vào rặng san hô ở phía Đông."

Mặc Cảnh Thâm lập tức chạy tới.

Đó chính là chiếc áo khoác mà Quý Noãn đã mặc tối qua.

Anh cầm chiếc áo khoác trong tay, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng đầy lo sợ.

"Tiếp tục tìm kiếm ở khu vực đó!" Anh ra lệnh.

Họ tìm kiếm suốt cả ngày hôm đó, và cuối cùng, họ tìm thấy Quý Noãn đang nằm trên một bãi cát nhỏ khuất sau những tảng đá lớn.

Cô bị ngất xỉu, trên người có nhiều vết trầy xước nhưng may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng.

Mặc Cảnh Thâm lao tới, bế cô vào lòng: "Quý Noãn, tỉnh lại đi em! Quý Noãn!"

Quý Noãn từ từ mở mắt, thấy gương mặt lo lắng của anh, cô mỉm cười yếu ớt: "Cảnh Thâm... anh không sao chứ?"

Mặc Cảnh Thâm khóc vì vui sướng: "Anh không sao, em mới là người có sao đấy! Đồ ngốc này, sao em lại làm vậy?"

"Vì em yêu anh..." Cô nói, rồi lại ngất đi.

Mặc Cảnh Thâm nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện.

Sau khi được các bác sĩ thăm khám và điều trị, sức khỏe của Quý Noãn dần ổn định.

Mặc Cảnh Thâm luôn túc trực bên cạnh cô, không rời nửa bước.

Anh nắm lấy tay cô, hôn nhẹ lên đó: "Cảm ơn em đã quay về bên anh."

Quý Noãn nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng: "Em đã hứa là sẽ luôn ở bên cạnh anh mà."

Chuyện về tổ chức XI và Mặc Thiệu Đình cuối cùng cũng kết thúc.

Mặc Cảnh Thâm tiếp quản lại toàn bộ tài sản và công việc của cha, nhưng anh đã dùng nó để làm những việc có ích cho xã hội, bù đắp lại những lỗi lầm mà cha anh đã gây ra.

Quý Noãn cũng quay trở lại với công việc của mình, cô luôn sát cánh bên cạnh anh, hỗ trợ anh trong mọi việc.

Hạnh phúc cuối cùng cũng mỉm cười với họ sau bao nhiêu sóng gió.

Một buổi chiều, khi hai người đang đi dạo trên bãi biển, Quý Noãn bỗng hỏi: "Cảnh Thâm, anh có bao giờ hận cha mình không?"

Mặc Cảnh Thâm im lặng một lúc, rồi nói: "Lúc đầu thì có, nhưng giờ thì không còn nữa. Ông ấy đã phải trả giá cho những gì mình làm rồi. Anh chỉ cảm thấy tiếc cho ông ấy, vì đã đánh mất đi những thứ quý giá nhất trong cuộc đời."

Quý Noãn tựa đầu vào vai anh: "Chúng ta sẽ không như vậy đâu, đúng không?"

Mặc Cảnh Thâm ôm chặt lấy cô: "Đúng vậy, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, không bao giờ xa rời."

Gió biển thổi nhẹ, mang theo hương vị mặn mòi của đại dương.

Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, bóng dáng hai người in dài trên bãi cát, tạo nên một bức tranh vô cùng đẹp đẽ và bình yên.

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là vậy.

Được ở bên người mình yêu, cùng nhau trải qua những thăng trầm của cuộc đời, và cùng nhau đón nhận những điều tốt đẹp nhất.

Và họ biết, dù tương lai có ra sao, họ cũng sẽ luôn nắm chặt tay nhau, cùng nhau bước tiếp trên con đường đời.

Đề xuất Hiện Đại: Mẫu Thân Khắc Nghiệt Dùng Luân Thường Ép Buộc Thiếp
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện