"... Được."
"Sao vậy?", anh hỏi.
"Không có gì.", cô nói, rồi lại im lặng.
Anh không hỏi thêm.
Anh biết, cô có tâm sự.
Anh chỉ lẳng lặng ở bên cạnh cô.
Anh biết cô cần anh.
Anh... sao?
?!
!!!!
Cô nhìn anh, trong lòng rối bời.
Cô không biết phải nói gì.
Cô chỉ cảm thấy rất sợ hãi.
"Em đừng sợ, có anh ở đây, không ai có thể làm tổn thương em được, có biết không?", anh nói, giọng điệu dịu dàng.
Cô gật đầu.
Cô biết, anh sẽ bảo vệ cô, nhưng cô vẫn không thể ngừng lo lắng.
Cô sợ.
"... Anh à.", cô khẽ gọi: "Em sợ, em thật sự rất sợ...", giọng cô run rẩy.
Anh ôm cô vào lòng.
Anh vỗ nhẹ lên lưng cô, an ủi.
Anh biết, cô đã phải chịu rất nhiều ấm ức... nhưng anh sẽ không để cô phải chịu đựng một mình.
Anh sẽ ở bên cô!
Anh sẽ bảo vệ cô.
Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định, anh nói: "Em sao vậy?"
"Em không sao, chỉ là... em hơi mệt."
Anh khẽ thở dài, nói: "Nghỉ ngơi đi!"
Cô gật đầu.
Anh ôm cô vào lòng, để cô dựa vào vai mình, cảm nhận hơi ấm từ anh.
Cô cảm thấy bình yên hơn.
Anh biết, cô cần sự an ủi của anh.
Cô biết, anh sẽ luôn ở bên cạnh cô, cho dù có chuyện gì xảy ra?
"Sao vậy?", anh hỏi, giọng điệu dịu dàng.
"Không có gì, chỉ là em muốn ôm anh một lúc.", cô nói, giọng có chút nũng nịu.
Anh mỉm cười, ôm cô chặt hơn, nói: "Được, cứ ôm đi, anh ở đây."
Cô gật đầu.
Cô khẽ nói: "Cảnh Thâm, cảm ơn anh."
Anh không nói gì.
Anh chỉ lẳng lặng ôm cô.
... Anh biết.
Anh yêu cô!
Anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương cô, cho dù phải trả bất cứ giá nào.
Anh hỏi: "Em đói không?"
Cô ngước mắt nhìn anh, trong mắt ánh lên sự ngạc nhiên, rồi lại gật đầu: "Đói, em đói lắm!"
Anh mỉm cười.
Anh biết, cô lại đang làm nũng với anh rồi.
Anh thích dáng vẻ này của cô, đáng yêu, khiến anh không thể không cưng chiều...
Anh đứng dậy, đi vào bếp.
Cô nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Cô khẽ nói: "Cảnh Thâm, em yêu anh..."
Đề xuất Hiện Đại: Livestream Coi Bói: Bé Con Thiên Sư Bốn Tuổi Rưỡi Được Năm Người Cha Đại Lão Cưng Chiều Tận Trời