Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 662: Hoặc là, anh ấy thích nhìn cô đeo chiếc nhẫn thuộc về mình

Mặc Cảnh Thâm rõ ràng rất hài lòng trước sự ngoan ngoãn của cô khi để mặc anh nắm tay dắt ra khỏi văn phòng. Có điều, vừa bước ra khỏi cửa, da mặt Quý Noãn liền mỏng đi trông thấy.

Bây giờ đang là giờ làm việc, trong công ty có rất nhiều người, cho dù đi thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc thì lát nữa ra đến sảnh tầng một vẫn sẽ gặp không ít nhân viên.

Nhưng lúc này muốn anh buông tay thì e là không thể, người đàn ông này rõ ràng đã quyết tâm không buông rồi.

Thế là vào buổi sáng sớm tinh mơ, Tổng giám đốc tập đoàn Shine Mặc Cảnh Thâm và Tổng giám đốc tập đoàn MN Quý Noãn bỗng nhiên cùng xuất hiện tại tập đoàn MN. Một người đàn ông lạnh lùng cao quý đi bên cạnh một người phụ nữ vừa có khí chất vừa xinh đẹp, định sẵn sẽ tạo nên một khung cảnh vô cùng hút mắt trước cửa công ty.

Cũng may Mặc Cảnh Thâm đã sớm tuyên bố quan hệ giữa hai người trước truyền thông. Dù đám nhân viên trong công ty có tò mò hóng hớt thì cũng biết thừa người ta là vợ chồng, có muốn bàn tán thế nào cũng chẳng thể bịa đặt lung tung được.

Khi bước ra khỏi công ty, tay Mặc Cảnh Thâm lướt qua mấy ngón tay cô.

Mấy món đồ trang sức bằng bạc nhỏ xinh mua ở thành phố J lần trước, tuy Quý Noãn rất thích nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng lấy ra đeo chơi chứ không hợp đeo hàng ngày. Dù sao mấy món đồ thủ công mỹ nghệ kiểu này cũng rất dễ móc vào quần áo.

Mặc Cảnh Thâm rũ mắt nhìn bàn tay sạch sẽ của cô, dù là cổ tay hay ngón tay đều không đeo gì cả. Anh không mặn không nhạt hỏi một câu: "Viên kim cương xanh anh tặng em, bị em vứt xó ở nhà như đồ đồng nát rồi sao? Chẳng thấy em đeo bao giờ."

Đồ đồng nát?

Quý Noãn đáp: "Có một lần đi dự tiệc em đeo rồi mà, nhưng viên kim cương xanh mười carat đó quá nổi bật nên bình thường em không hay đeo."

"Anh tặng em viên kim cương xanh đó là để em giấu nó ở nhà à?"

"Chứ sao nữa?"

"Hoặc là dùng nó khảm lên nhẫn, làm thành nhẫn cưới cho em, hoặc là mua một chiếc khác."

Quý Noãn: "..."

Trước kia lúc hai người ở bên nhau, Mặc Cảnh Thâm thực sự rất ít khi mua quà, nhưng người đàn ông này bây giờ dường như rất nhiệt tình trong việc tặng quà cho cô.

Hoặc là, anh ấy thích nhìn cô đeo chiếc nhẫn thuộc về mình.

Tiệm ăn sáng dưới lầu công ty cũng rất gần, hai người ăn đơn giản một chút, sau đó vì sắp đến giờ họp lúc tám giờ nên Quý Noãn vội vàng quay lại công ty.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cái bát trống không đối diện, đứng tại chỗ chưa vội rời đi. Nhân viên phục vụ đến thu dọn bát đũa của Quý Noãn, chiếc điện thoại Mặc Cảnh Thâm tùy tiện đặt trên bàn bỗng nhiên rung lên. Anh liếc nhìn màn hình hiển thị, đưa tay bắt máy.

"Mặc tổng, xảy ra chuyện rồi..."

Mắt anh không hề dao động, nhàn nhạt nói: "Tôi biết rồi, chuyến bay chiều nay về Mỹ, có việc thì tìm Nam Hành trước."

Sau đó đầu dây bên kia không biết nói gì, Mặc Cảnh Thâm trầm ngâm một lát rồi nói: "Tìm thấy người chưa?"

"Tìm thấy rồi, là em trai ruột của A Cát Bố, đã mưu tính suốt ba năm nay để báo thù cho anh trai hắn. Bao gồm cả đám tàn dư ở Campuchia năm đó, vì không nằm trong phạm vi Los Angeles và trong nước nên không thể tiêu diệt tận gốc. Những kẻ còn sót lại giờ đang tụ tập cùng nhau, ba năm nay bọn chúng đã thông qua các mối quan hệ ở Mỹ, mua chuộc người của các phe phái..."

"Có thể thông qua các mối quan hệ ở Mỹ, chứng tỏ em trai của A Cát Bố còn thủ đoạn hơn cả anh trai hắn."

"Vâng, hiện tại thế giới ngầm bên Mỹ không ai dám trực tiếp trêu chọc bọn chúng. Đúng rồi Mặc tổng, còn một việc nữa..."

"Nói."

"Mấy hôm trước chúng tôi phát hiện Thời Niệm Ca đã mất tích một năm nay đang ở Washington, có cần thông báo cho bác sĩ Tần không?"

Mặc Cảnh Thâm thản nhiên nói: "Người cậu ta tự phái đi đã tìm thấy trước một bước rồi, thông báo hay không cũng chẳng có gì khác biệt. Đây là vấn đề riêng của họ, không cần can thiệp. Trước khi đi tôi sẽ gọi điện cho cậu ta."

"Vâng, tôi hiểu rồi."

Cúp điện thoại, Mặc Cảnh Thâm ném di động sang một bên, nhìn bát hoành thánh gần như chưa động đũa trước mặt, nhớ lại dáng vẻ thỏa mãn của Quý Noãn khi ăn bát hoành thánh vừa rồi, anh cầm đũa lên, lơ đãng ăn.

------

Đã hai ngày kể từ khi Mặc Cảnh Thâm về Mỹ. Trạng thái làm việc của Quý Noãn hai ngày nay trông có vẻ không khác gì thường ngày, nhưng chỉ có cô mới biết mình mất tập trung đến mức nào.

Qua hai ngày, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà lôi WeChat của Mặc Cảnh Thâm ra khỏi danh sách đen. Đang định hỏi anh về Mỹ mọi chuyện có ổn không, kết quả vừa bấm vào ảnh đại diện của anh, cô mới phát hiện Mặc Cảnh Thâm đã đổi ảnh đại diện.

Nhưng bức ảnh thay thế lại là...

Hóa ra là đêm hôm đó anh ôm cô ngủ trong phòng nghỉ ở văn phòng cô, lúc cô ngủ say dựa vào lòng anh, anh cứ thế chụp thẳng một tấm vào mặt cô.

Lúc đó cô ngủ say như chết, hoàn toàn không để ý người đàn ông này lại chụp trộm lúc cô ngủ. Trong ảnh là gương mặt say ngủ rõ nét của cô, dựa vào lòng anh, góc trên còn lộ ra chiếc cằm tuấn tú của người đàn ông. Tuy chỉ là một phần cằm nhưng người quen chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay đó là Mặc Cảnh Thâm.

Thật phục sát đất, bỏ ảnh chụp cô và phong cảnh ngoài cửa sổ xe đi, lại thay bằng ảnh ôm cô ngủ.

Rất muốn ném anh vào lại danh sách đen.

Huyệt thái dương của Quý Noãn giật giật, cố nén xúc động muốn nhét anh trở lại danh sách đen, gửi cho anh một tin nhắn WeChat. Vốn định hỏi thăm, cuối cùng lại biến thành: [Thừa lúc em ngủ chụp trộm ảnh em, trước đây sao em không phát hiện anh có sở thích này nhỉ, anh lại còn dám lấy làm ảnh đại diện?! Anh mà không đổi đi thì cứ ở mãi trong danh sách đen nhé!]

Gửi xong, nửa tiếng trôi qua vẫn không nhận được hồi âm.

Quý Noãn tưởng là do mới kéo anh ra khỏi danh sách đen nên tin nhắn gửi đi anh không nhận được? Hay là có vấn đề gì?

Cô nghĩ ngợi, lại đợi thêm nửa tiếng nữa, vẫn không có hồi âm, đành phải gửi thêm một biểu tượng mặt đen sì.

Một tiếng sau, vẫn bặt vô âm tín.

Quý Noãn lúc này mới phản ứng lại, có lẽ Mặc Cảnh Thâm về Mỹ không có thời gian, hoặc là đổi điện thoại khác? Hay là từ sau khi bị cô cho vào danh sách đen, anh không dùng WeChat nữa?

Kể từ khi cô giúp anh đăng ký cái này, hiếm khi cô chủ động nhắn tin cho anh, nhưng hễ cô nhắn là anh nhất định sẽ trả lời, hơn nữa thời gian không cách nhau quá lâu.

Bận quá sao?

Đã qua lâu như vậy, Quý Noãn muốn thu hồi hai tin nhắn kia cũng không được nữa, chỉ đành nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Mặc Cảnh Thâm, nhìn dáng vẻ mình dựa vào lòng anh ngủ trong ảnh, tự ghét bỏ bản thân không để đâu cho hết. Nhưng có nhìn thế nào thì cái ảnh đại diện đó vẫn cứ nằm chình ình ở đấy.

Ban ngày mình thế nào, cô rất rõ.

Nhưng cô chưa bao giờ biết, hóa ra khi mình và Mặc Cảnh Thâm nằm cùng một giường, thậm chí ngủ bên cạnh anh, lại là dáng vẻ như thế này.

Ấm áp, ngọt ngào, thậm chí trong giấc ngủ say còn toát lên sự ỷ lại như đã thành thói quen.

Sự ỷ lại không chút phòng bị.

Đây là thói quen từ trước đến nay, hay chỉ vì đêm hôm đó cô bị anh giày vò mệt quá...

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Ác Nữ Vợ Quân Nhân, Tôi Nằm Thắng Những Năm 80
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện