Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 54: Cô muốn, ngủ... với anh...

Căn phòng xa lạ, tối đến mức đưa tay không thấy được năm ngón.

Quý Noãn theo bản năng ngẩng đầu lên, ngửa mặt hôn lấy anh.

Một khi đã hôn lên liền không thể tách rời, hai tay cô ôm chặt lấy cổ anh.

Cửa phòng "rầm" một tiếng bị đóng lại!

Đèn vẫn chưa bật, nụ hôn gấp gáp của Quý Noãn dần dần trượt xuống, rơi trên yết hầu đang chuyển động của anh, ngay lập tức khiến người đàn ông vốn có khả năng kiềm chế cực mạnh phải khẽ rên một tiếng.

Cằm cô bất ngờ bị anh nắm lấy, lực tay hơi mạnh, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cô: "Muốn sao?"

Quý Noãn hoàn toàn mất đi lý trí, ở trong lòng anh gật đầu liên tục.

Để chứng minh mình thực sự rất gấp, rất gấp, tay cô lung tung giật những chiếc cúc áo đắt tiền trên áo sơ mi của anh, giật không ra liền dứt khoát há miệng dùng sức cắn xé.

Trong bóng tối, Mặc Cảnh Thâm bất ngờ bế ngang cô lên đi vào trong, dù xung quanh tối đen như mực, anh vẫn chuẩn xác tìm được hướng phòng ngủ.

Ngã xuống mặt giường, Quý Noãn gấp đến mức không còn phân biệt được đông tây nam bắc.

Mùi hương lạnh lẽo độc đáo của người đàn ông vờn quanh mặt cô, mọi cảm giác đều tập trung cao độ, trong đầu cô chỉ còn lại ba chữ.

Ngủ với anh! Ngủ với anh! Ngủ với anh!

Cánh tay Quý Noãn vẫn luôn ôm chặt lấy cổ anh.

Áo khoác đã rơi xuống đất từ lúc mới vào cửa, váy áo lộn xộn bị tung lên không trung, từ từ rơi xuống sàn.

"Ưm——"

Quý Noãn bỗng hít sâu một hơi khí lạnh, người đàn ông bất ngờ ngồi dậy, đèn tường đầu giường trong phòng ngủ ngay lập tức được bật sáng.

Nguồn sáng ấm áp chiếu rọi lên người cả hai, ánh đèn không quá chói mắt, Quý Noãn chỉ cảm thấy vết thương trên tay nhói đau một cái, không hề muốn gián đoạn tất cả chuyện này, cô giãy giụa ngồi dậy định giật áo trên người Mặc Cảnh Thâm.

"Đừng, đừng dừng lại..."

Thế nhưng tay vừa vươn qua đã bị anh trực tiếp nắm lấy, Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn bộ dạng nhỏ bé gấp gáp với khuôn mặt đỏ bừng của cô, nắm lấy tay cô, cụp mắt nhìn hai vết thương không quá rõ ràng trong lòng bàn tay và trên ngón tay cô.

Có lẽ là lúc trước khi cô cầm dao gọt hoa quả và chai rượu đã vô tình tự làm mình bị thương.

Đèn trần sáng nhất trong phòng ngủ bỗng nhiên được bật lên, Quý Noãn theo bản năng nheo mắt lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn bóng dáng người đàn ông cứ thế đi ra ngoài ngay trước mặt cô.

Đi rồi? Cứ thế mà đi rồi?

Cô hoảng hốt, môi trường ở đây xa lạ, tinh thần cô hiện tại lại hoảng hốt nên vốn dĩ không có bao nhiêu cảm giác an toàn.

Cô hoảng loạn vội vàng lảo đảo đứng dậy khỏi giường, bước chân loạng choạng đi tới cửa phòng ngủ, chỉ thấy Mặc Cảnh Thâm cầm một thứ giống như hộp y tế quay lại.

Ánh mắt Quý Noãn có chút đờ đẫn nhìn hộp y tế trong tay anh: "Cái này là..."

Hiện tại trên người cô không mặc quần áo, đứng ở đó, nhưng lại giống như hoàn toàn không tự biết.

Mặc Cảnh Thâm nhìn đến mức yết hầu cuộn lên, khàn giọng nói: "Quay lại ngồi yên."

Quý Noãn hai tay bám vào khung cửa, ánh mắt tràn ngập biểu cảm "Em bây giờ rất muốn, em bây giờ không muốn xử lý vết thương trên tay".

Mặc Cảnh Thâm lại trực tiếp xách cô trở về, ném lại lên giường, cưỡng chế giữ chặt đôi tay không an phận của cô.

Cho đến khi thuốc sát trùng bôi lên vết thương trong lòng bàn tay và ngón tay, Quý Noãn lập tức đau đến mức miệng liên tục rên rỉ "xuýt xoa" mấy tiếng, đỏ hoe đôi mắt trông như một học sinh tiểu học tủi thân vì không được cho kẹo.

Anh dùng cồn i-ốt sát trùng cho cô, Quý Noãn cũng không nhận ra lọ thuốc bột khác trong tay anh là gì, trước mắt cứ mơ màng.

Miễn cưỡng nhận ra mấy chữ gì mà Nam gì mà Bạch Dược, nhìn thấy người đàn ông vẫn ăn mặc chỉnh tề trước mặt đang bôi thuốc cho tay mình, Quý Noãn thay đổi biểu cảm sắp khóc vừa rồi, ngược lại nhe răng cười toe toét.

"Cười cái gì?" Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy bộ dạng trúng thuốc này của cô chẳng khác gì say rượu, bình thản hỏi.

"Chồng ơi~"

Quý Noãn nghiêng đầu, nhân lúc anh đang giúp mình dán băng cá nhân, vươn bàn chân nhỏ dò xét về phía chân anh, ngón chân cọ qua cọ lại trên đùi anh trêu chọc.

Sắc mặt Mặc Cảnh Thâm không đổi, tay vẫn trầm ổn theo trình tự giúp cô dán băng cá nhân.

"Đừng động đậy."

Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông dường như có chút ý tứ cảnh cáo.

Quý Noãn cứ không nghe đấy.

Kiếp trước đã không có cơ hội yêu đương tử tế với anh một trận, kiếp này mới vừa bắt đầu, dù sao cũng đã đến bước này rồi, cũng chẳng có gì phải xấu hổ, hôm đó ở trên phố, trong lòng cô đã nghĩ, kiếp này phải sinh con cho Mặc Cảnh Thâm... sinh thật nhiều thật nhiều con...

Trong lòng cô suy nghĩ lung tung, động tác dưới chân càng lúc càng quá đáng.

Lại còn cười hì hì nhìn anh với đôi mắt lúng liếng tình tứ.

"Đừng quậy."

"Chồng ơi~"

"Ngoan ngoãn chút đi."

"Chồng ơi~ Chồng ơi~"

Quý Noãn đã hoàn toàn tiêu hao hết lý trí liền tung ra hết vốn liếng, giơ bàn chân nhỏ lên, leo lên bụng anh.

Cách lớp áo sơ mi cũng có thể cảm nhận được vóc dáng của người đàn ông ẩn dưới lớp quần áo rốt cuộc tuyệt vời đến mức nào.

Đề xuất Trọng Sinh: Đời Người Bị Đánh Cắp
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện