"Haizz, càng nói càng kích động, thật không biết người đàn ông như Mặc tổng rốt cuộc người phụ nữ thế nào mới thu phục được, thật sự là quá đẹp trai! Cũng không biết anh ấy kết hôn chưa!"
"Nhà tôi ở ngay Hải Thành, nhưng mấy năm trước còn đi học, cũng quên mất là nghe nói ở đâu, nghe nói Mặc tổng đã từng kết hôn rồi."
"Không thể nào, điều kiện như Mặc tổng, đừng nói là đặt ở cái Hải Thành rộng lớn này, cho dù phóng mắt ra cả nước cũng không có người phụ nữ nào xứng đôi, sao có thể kết hôn sớm như vậy..."
"Tôi cũng quên mất là nghe nói năm nào, hình như là lúc anh ấy còn chưa tiếp quản tập đoàn Shine, lúc đó kết hôn ở Hải Thành, là nhà nào trong tứ đại gia tộc Hải Thành ấy nhỉ, quên rồi, ấn tượng của tôi cũng không sâu lắm..."
"Thật sự từng kết hôn? Trời ơi, rốt cuộc người phụ nữ thế nào mới được nam thần như Mặc tổng để mắt tới, kiếp trước chắc là thắp hương cao rồi nhỉ."
Ngoài cửa nhà vệ sinh, Quý Noãn kiếp trước có lẽ thực sự có thể từng thắp hương cao giơ tay sờ sờ cái mũi suýt chút nữa thì hắt xì hơi.
"Nhưng gần đây mãi không nghe nói tin tức về vợ anh ấy, có lẽ đã ly hôn rồi cũng nên."
"Đoán chừng là ly hôn rồi, hôn nhân trong hào môn thế này nghe nói đều không ổn định lắm..."
"Nhưng Mặc tổng thực sự rất đẹp trai rất đẹp trai! Vừa rồi tôi qua đó rót trà cho Mặc tổng, anh ấy có nhìn tôi một cái, anh ấy còn cười với tôi nữa, làm ba hồn bảy vía của tôi sắp bị câu đi mất rồi."
"Sao có thể? Lúc cô qua đó tôi vẫn luôn nhìn mà, Mặc tổng rõ ràng là không cười."
"Cười rồi, chính là cười với tôi!"
"... Cô nằm mơ đi, người không hay cười nói như Mặc tổng, với lãnh đạo tỉnh còn không cười, cô còn trông mong anh ấy cười với cô? Mặt cô nở hoa à? Anh ấy có thể cười với cô?"
"Xì, rõ ràng là cười rồi, cô không tin thì thôi, nhưng nói thật, giới người Hoa trong và ngoài nước có thể chống lại tập đoàn Shine đúng là chẳng có mấy người, có thể dính dáng quan hệ với Mặc tổng đừng nói là kết hôn, cho dù là bạn bè chung sống khá tốt đoán chừng đều có thể thuận buồm xuôi gió một đường, dù sao dựa lưng vào cây to dễ hóng mát mà, cây to như Mặc tổng đúng là không ai có thể đẩy ngã được..."
"Cái đó cũng đúng, tập đoàn Shine dù sao cũng là người đứng đầu trong các doanh nghiệp người Hoa rồi, huống hồ Mặc gia còn ở Hải Thành, thật hy vọng Mặc tổng có thể luôn ở Hải Thành, đừng về Mỹ nữa. Trước đây phía chính phủ mấy lần xin hợp tác với tập đoàn Shine đều bị họ từ chối, không ngờ lần này chuyện hợp tác xây dựng nhà thi đấu với tập đoàn MN lại được tập đoàn Shine phá lệ đồng ý, rõ ràng trước đây tất cả các dự án chính phủ tìm họ bàn riêng đều tốt hơn cái này, thế mà lần này hiếm khi đồng ý hợp tác với chính phủ, lại còn có tập đoàn MN chen một chân vào."
"Đúng vậy, lâu như vậy rồi lần đầu tiên thấy Mặc tổng đích thân tới chính phủ họp đấy, lần đầu tiên gặp anh ấy bằng xương bằng thịt, thật là hạnh phúc chết mất..."
Quý Noãn vốn dĩ đi ngang qua nhà vệ sinh định vào, nghe thấy những đối thoại bên trong, nghĩ nghĩ, vẫn là xoay người đi sang nhà vệ sinh tầng khác.
Lúc quay lại đi thẳng vào phòng họp, tiếp tục họp.
Mãi cho đến tối, chính phủ mời mọi người cùng ăn tối tại một khách sạn gần đó, chuẩn bị phòng bao sang trọng và hai bàn tiệc rượu thịt thịnh soạn.
Quý Noãn trước tiên đi theo cùng ăn một chút, sau đó tạm thời vì có một khách hàng của công ty ở ngay gần đây, cô nhân lúc các lãnh đạo đang hàn huyên khách sáo với nhau, mượn cớ ra ngoài có chút việc chuồn ra khỏi khách sạn trước, đi tới gần đó cùng khách hàng ngồi ăn đơn giản một chút.
Thời gian gặp khách hàng không tính là quá lâu, cũng chỉ đơn giản trò chuyện, hai tiếng sau liền để Tiểu Bát trước đó vẫn luôn đi cùng cô tan làm về nhà trước, sau đó Quý Noãn lại vội vàng quay lại khách sạn.
Không khí trong phòng bao đang náo nhiệt, rượu qua ba tuần, vị lãnh đạo nào đó đã cao hứng hát hò.
Quý Noãn nhìn quanh một vòng, thấy không có chỗ nào bèn không vào ngồi, chỉ đứng trước cửa cười nói chuyện phiếm vài câu với những người khác còn khá tỉnh táo.
Nói chuyện một lúc mới phát hiện trong phòng bao hình như thiếu vài người, hỏi ra mới biết có mấy vị đã sang phòng bên cạnh đánh bài.
Mặc Cảnh Thâm cũng không ở đây, chẳng lẽ anh cũng sang bên cạnh đánh bài rồi?
Kết quả không bao lâu sau, người đánh bài bên cạnh quay lại, đẩy cửa vào là Thẩm Mục, Thẩm Mục bận rộn gọi những người khác qua cùng tiếp tục đánh bài, hô hào cái gì mà ba thiếu một.
Lúc đi tới chỗ Quý Noãn, Thẩm Mục cười hỏi: "Quý tổng, có muốn cùng đi đánh bài không, đánh mạt chược thôi, cô chắc là biết."
"Mạt chược thì thôi đi, tôi không thạo lắm, vừa rồi là anh ở bên cạnh chơi bài với họ?" Quý Noãn hỏi.
Thẩm Mục gật đầu, lại cười chào hỏi với một vị lãnh đạo khác bên cạnh đi tới, sau đó lại nhìn Quý Noãn: "Cô là muốn hỏi Mặc tổng ở đâu chứ gì?"
"Không có."
Kết quả lúc này trong phòng bao ồn ào, Thẩm Mục dường như không nghe thấy hai chữ này của Quý Noãn, cúi đầu ghé sát cô nói nhỏ: "Mặc tổng gần đây tăng ca ở công ty, thường xuyên thức đêm, anh ấy vừa rồi chỉ uống vài ly rượu xong đã sang bên cạnh nghỉ ngơi rồi, nhưng hai ba năm nay Mặc tổng thường xuyên mất ngủ, đoán chừng ở nơi thế này cũng sẽ không quá yên tĩnh, Quý tổng cô nếu không có việc gì thì giúp tôi đi hiệu thuốc gần đây mua ít thuốc an thần trợ ngủ, sau đó giúp tôi đưa cho Mặc tổng nhé."
Nói rồi Thẩm Mục nhét một tấm thẻ phòng vào tay Quý Noãn, sau đó cũng không nhìn sắc mặt cô, trực tiếp cười gọi các lãnh đạo đang định đi đánh bài cùng qua đó.
Quý Noãn rất muốn nói chuyện này không cần thiết phải tìm cô giúp chứ, nhưng Thẩm Mục lúc này trên người có chút hơi men, lại đang hứng chí bừng bừng muốn gọi các lãnh đạo cùng đi đánh bài, hiển nhiên chỉ cảm thấy trong số bao nhiêu người này người duy nhất khiến anh ta yên tâm có thể vào phòng Mặc Cảnh Thâm cũng chỉ có Quý Noãn, cho nên nghĩ cũng không nghĩ trực tiếp đưa thẻ phòng cho cô.
Hơn nữa lại còn bảo cô đi mua thuốc an thần trợ ngủ cho Mặc Cảnh Thâm.
Đợi Thẩm Mục không chỉ gọi người lấp vào chỗ trống ba thiếu một, lại còn thành công tụ tập đủ bàn đánh bài thứ hai cùng đi ra ngoài, đang định bước ra khỏi phòng bao như mới nhớ tới Quý Noãn, quay đầu liền thấy Quý Noãn ngồi tại chỗ hoàn toàn không có ý định giúp chuyện này.
Anh ta vội chắp tay trước ngực cầu xin với Quý Noãn lại khúm núm gật đầu nói nhỏ với cô: "Tổ tông, giúp một tay đi, tôi đang bận hầu hạ các lãnh đạo đánh bài đây, thực sự không phân thân ra được, giúp một tay ha..."
Sau đó Thẩm Mục lại cười với cô rất tha thiết lại cầu khẩn một cái, xoay người trực tiếp đi theo các lãnh đạo đang cao hứng đánh bài sang phòng bài bên cạnh.
Quý Noãn vẻ mặt ghét bỏ nhìn bóng lưng đầy mùi rượu lại vội vàng đi đánh bài của Thẩm Mục, lại nhìn tấm thẻ phòng màu vàng trong tay.
...
------Lời tác giả------
Hôm nay bạo chương tám vạn chữ, tuyến sự nghiệp, tuyến trưởng thành, chuyển biến tình cảm và thay đổi cảm xúc của nữ chính đều là cần thiết tồn tại, có những tình tiết bây giờ không viết sau này cũng phải viết, sớm muộn gì cũng chiếm dung lượng này, cho nên thà rằng đặt ở giai đoạn bạo chương này viết ra luôn, như vậy sau này khi chuyên tâm viết tình tiết nam nữ chính cũng sẽ không còn những người rảnh rỗi vướng víu xuất hiện nữa.
Sau này cảnh diễn tay đôi của nam nữ chính sẽ ngày càng nhiều, một số điểm nghi vấn và phục bút cũng đã bắt đầu dần dần lộ diện.
Ngày mai vẫn sẽ tiếp tục bạo chương hơn ba vạn chữ, cảm ơn phiếu tháng của các bảo bối, ngày mai gặp ~
Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu