Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 453: Vừa rồi Mặc tiên sinh ngồi ngay ở trên (6)

Cô lại liếc nhìn bãi đỗ xe bên ngoài và hai chiếc xe kia, kéo một người phục vụ của quán cà phê bên cạnh lại hỏi: "Anh bạn nhỏ, mấy vị tiên sinh vừa rồi ngồi ở vị trí nào vậy?"

Người phục vụ quan sát cô từ trên xuống dưới vài lần: "À, cô muốn nói đến Mặc tiên sinh sao?"

Quý Noãn lập tức đăm chiêu liếc nhìn người phục vụ: "Cậu nhận ra anh ấy?"

"Mấy năm nay Mặc tiên sinh gặp gỡ bạn bè hay nhân vật quan trọng bàn công việc thường hay chọn chỗ chúng tôi, chỉ cần Mặc tiên sinh tới, tất cả các phòng bao trên tầng hai đều sẽ không mở cửa đón khách ngoài nữa. Vừa rồi Mặc tiên sinh ngồi ở vị trí ngay lan can tầng hai, đã ở đó rất lâu rồi, vừa mới rời đi thôi." Người phục vụ khách sáo nói: "Cô phát hiện quá muộn rồi, nếu muốn chào hỏi Mặc tiên sinh thì sớm hơn mười phút là được, nhưng giờ người đã đi rồi."

Nghe cậu ta nói vậy, có vẻ như bình thường khi Mặc Cảnh Thâm tới đây bị người ta phát hiện, thường xuyên sẽ có người tìm cách tới chào hỏi hoặc tự giới thiệu bản thân, người phục vụ này đối với kiểu người nghe ngóng về Mặc tiên sinh như cô đã sớm quen mắt rồi.

Nhưng Quý Noãn lúc này lại im lặng không nói gì nhìn về hướng người phục vụ vừa chỉ.

Vị trí lan can tầng hai đó, chẳng phải là ngay phía trên đỉnh đầu chỗ cô vừa ngồi sao? Hơn nữa thiết kế trang trí của quán cà phê này không phải kiểu tầng hai khép kín hoàn toàn, ở vị trí lan can tầng hai có thể thu hết mọi động tĩnh và khách khứa tầng một vào trong tầm mắt. Mà cô vừa rồi ngồi ở vị trí bên dưới bọn họ, không chỉ nhất cử nhất động đều bị anh nhìn thấy, e rằng ngay cả nội dung cuộc đối thoại cũng nghe thấy không ít.

Cho nên những lời nói hành động vừa rồi của cô với Vinse và mẹ Vinse, Mặc Cảnh Thâm đều chứng kiến không sót thứ gì?

Quý Noãn lại nhìn ra bên ngoài, thấy xe của Mặc Cảnh Thâm đã đi rồi mới quay lại ngồi xuống chỗ đối diện Vinse.

Mẹ của Vinse chắc là cảm thấy hành động vừa rồi thực sự quá xấu hổ, nhân lúc Quý Noãn đi vệ sinh cũng đã rời đi, nhưng chiếc vòng kia vẫn còn để trên bàn.

"Chuyện vừa rồi rất xin lỗi." Vinse cười nhẹ khi Quý Noãn ngồi xuống: "Mặc dù vốn dĩ tôi cũng thực sự có chút ý định thuận nước đẩy thuyền, nhưng may mà em không trở mặt ngay tại chỗ."

Thấy anh đã nói vậy, Quý Noãn cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ nhếch khóe môi: "Bác gái người cũng thú vị lắm, nhưng anh cũng quả thực đã đến tuổi nên kết hôn rồi."

"Nghe em nói vậy, là chưa bao giờ có ý định trở thành đối tượng kết hôn của tôi sao?"

Quý Noãn cái gì nên nói rõ thì đã nói rõ từ lâu, nhưng vào lúc này cảm thấy vẫn nên nhấn mạnh lại một lần nữa.

"Anh biết mà, mấy năm nay tôi đều không định cân nhắc những chuyện này. Vinse, đã ngồi ở đây nói đến chuyện này rồi thì cứ nói thẳng ra đi, làm đối tác kinh doanh cũng được, làm bạn bè cũng được, nhưng quan hệ sâu hơn nữa thì e là tôi không thể. Còn hy vọng Vinse có thể chuyển tầm mắt sang nơi khác, đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi nữa."

Vinse nhìn cô một lúc, cười khẽ một tiếng, không nói thêm gì nữa, chỉ ra hiệu cho cô cất chiếc vòng ngọc trên bàn đi: "Chiếc vòng này mẹ tôi đã quyết định tặng em rồi thì không thể nào lấy lại được nữa, em cứ nhận lấy đi, coi như là bạn bè, thỉnh thoảng tặng chút quà cũng là chuyện nên làm."

"Lắc tay của anh tôi còn không nhận, chiếc vòng này là của mẹ anh, tôi càng không thể nhận. Anh cứ mang về đi, sau này tặng cho người nên tặng."

"Em đúng là, trước sau vẫn cứ cái tính khí này. Ba năm nay ở London tôi năm lần bảy lượt muốn tìm cơ hội đến gần em hơn một chút, nhưng tôi cứ tiến một bước em lại lùi một bước, nếu tôi mà vội vàng áp sát, đoán chừng em sẽ trốn càng xa hơn." Anh nhìn khuôn mặt cô: "Quý Noãn, em hà tất phải như vậy? Lúc trước đã ly hôn rồi mới sang Anh, cũng chứng tỏ đoạn tình cảm và cuộc hôn nhân trước đó của em đều đã là quá khứ rồi. Em rốt cuộc là vì cái gì mà cứ để tình cảm trống rỗng như vậy? Nếu tôi không phải mẫu người em thích thì tôi cũng nhận, nhưng em lại cứ từ chối sự tiếp cận của tất cả đàn ông, như vậy sao tôi có thể cam tâm."

"Anh cam tâm cũng được, không cam tâm cũng thế." Quý Noãn nhìn anh với vẻ mặt bình thường: "Nếu bữa tối nay còn định tiếp tục thì tôi vẫn khuyên Vinse anh có thể coi tôi là người bạn có quan hệ tốt, bằng không tôi sợ mình chưa đến giờ ăn tối năm giờ chiều đã phải rút lui rồi."

Không phải không biết tính khí của Quý Noãn, Vinse cũng coi như bị cô từ chối không biết bao nhiêu lần, tự nhiên cũng quen với thái độ như xù lông nhím của cô mỗi khi đối mặt với vấn đề này. Lúc này lại thấy Quý Noãn quả quyết dứt khoát như vậy, anh nhìn vào mắt cô, cười cười, cũng coi như hiểu được nguyên nhân cô thẳng thắn từ chối lúc này.

Thực ra Quý Noãn vốn dĩ cũng muốn nói chuyện rõ ràng với Vinse, mấy năm nay Vinse đối với cô thực sự rất tốt, cô cũng không muốn quá phụ lòng tình cảm của người khác.

Nhưng có lẽ hôm nay mẹ của Vinse đã khiến Quý Noãn trong nháy mắt nhìn ra nội tâm thực sự của mình, trong lòng cô thực sự là từ chối.

Cho nên cũng không cần thiết phải lưu lại không gian mập mờ gì.

Hai người bước ra khỏi quán cà phê thì đã gần năm giờ, trước khi Quý Noãn đi về phía bãi đỗ xe, theo bản năng lại quay đầu nhìn thoáng qua quán cà phê phía sau.

Cô nhớ rõ ràng Mặc Cảnh Thâm không thích uống cà phê, thực ra bản thân cô cũng không thích uống lắm, chỉ là sau này cô đi làm ở studio, thường xuyên đi ngang qua đây, sẽ mua chút cà phê mang qua cho đồng nghiệp, cô cũng dần dần quen tới đây uống vài ly, dần dần trở thành khách quen ở đây.

Nhưng Mặc Cảnh Thâm mấy năm gần đây sao lại thường xuyên tới đây?

...

Buổi tối sau khi ăn tối ở nhà hàng Ý, Vinse mời cô cùng đi xem phim.

Cũng không phải không nhìn ra mục đích ban đầu của Vinse hôm nay là muốn thúc đẩy quan hệ với cô, kết quả cuối cùng lại bị Quý Noãn làm cho lạnh nhạt, nhưng kế hoạch nên có thì vẫn phải thực hiện, huống hồ rạp chiếu phim này còn bao trọn gói, cô mà không đi thì cũng thực sự quá phụ ý tốt của Vinse.

Dù sao lời nên nói cô cũng đã nói rồi, chuyện đi xem phim cũng không từ chối.

Trong phòng chiếu VIP ở trung tâm thành phố Hải Thành chỉ có hai người, Vinse đoán chừng là hỏi được cách hẹn hò từ chỗ thư ký Dương, lúc vào còn mua bỏng ngô và coca các thứ cho Quý Noãn.

Quý Noãn cười nói cảm ơn, sau khi vào thì vẫn luôn chăm chú xem phim, hai người ngồi ở vị trí của mình không ai nói câu nào.

Bộ phim này chiếu suốt hai tiếng đồng hồ mới kết thúc, là một bộ phim bom tấn Hollywood khá hay, lúc ra khỏi rạp đã là mười giờ tối.

Vinse lái xe đưa cô về, trên xe lúc về, anh nói: "Vốn dĩ hôm nay là một ngày hẹn hò đặc biệt chuẩn bị cho em, kết quả cuối cùng không những chẳng nhận được nụ hôn cảm động nào, mà còn phải luôn giữ khoảng cách để tránh chọc em giận rồi sau này không thèm để ý đến tôi nữa."

Đề xuất Hiện Đại: Lẫm Nguyệt Thê Xuân Sơn
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện