Mùi thuốc lá, trước kia trên người Mặc Cảnh Thâm thực sự rất hiếm khi ngửi thấy.
Hương vị thuốc lá lan tỏa trên người đàn ông sạch sẽ thanh khiết ngược lại cũng chẳng có gì không tốt. Trong giới kinh doanh này, hút thuốc uống rượu đều là chuyện thường, huống chi là người như Mặc Cảnh Thâm, anh chỉ là không cần bị bất cứ ai mời rượu hay mời thuốc, chỉ cần anh không định đụng vào, không ai có thể ép anh đụng vào dù chỉ một chút.
Nhưng bây giờ anh lại tùy thân mang theo thuốc lá.
Quý Noãn cũng ngước mắt trong làn khói lượn lờ như vậy, thấy anh đứng đó, ánh mắt không nóng không lạnh rơi trên người cô, như thể đang nhìn một người không liên quan đến mình. Nhưng nếu thực sự là người không liên quan, e là anh đến một cái liếc mắt cũng lười nhìn thêm.
Cái nhìn trầm trầm anh hướng về phía cô này, dường như là vì những nội dung Quý Noãn vừa trò chuyện với người đàn ông kia khi đi về, ví dụ như, cô hiện tại rốt cuộc là độc thân hay đã có bạn trai đang qua lại.
Lúc đó để tránh bị dây dưa, nên cô theo thói quen không phủ nhận, nhưng lại không ngờ ở đây lại còn có người thứ ba có mặt.
Đối diện với ánh mắt đen thẫm như vực sâu của người đàn ông, Quý Noãn nghĩ nghĩ, vẫn dời tầm mắt đi, cũng chẳng cảm thấy mình cần thiết phải giải thích gì, đi thẳng qua bên cạnh anh.
Tuy nhiên ngay khoảnh khắc lướt qua nhau, cánh tay bỗng nhiên bị nắm lấy, cô khựng lại, quay sang liền thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn đứng đó, chỉ là bỗng nhiên thuận tay nắm lấy cô.
Nhiệt độ lòng bàn tay người đàn ông truyền đến, Quý Noãn không giãy giụa, chỉ quay sang nói: "Mặc tổng, xin chú ý chừng mực, phiền buông tay ra."
Mặc Cảnh Thâm nghiêng đầu cũng nhìn về phía cô, trong mắt không có thái độ gì thừa thãi, chỉ nhìn khuôn mặt không có cảm xúc gì đặc biệt của cô dưới ánh đèn, giọng nói thanh lãnh: "Vừa rồi đi ăn đồ nướng à?"
Quý Noãn không trả lời, mà đột ngột định rút tay ra, người đàn ông lại vẫn nắm lấy cô, căn bản không cần dùng sức, cũng vẫn khiến cô không thể thuận lợi thoát tay. Cô nhìn thấy tay kia của anh, đầu điếu thuốc trên ngón tay cháy đỏ lập lòe, chỉ có chút khói thuốc lượn lờ trước gương mặt tao nhã thâm trầm của anh.
Người đàn ông tùy ý ném đầu lọc thuốc vào thùng rác chuyên dụng khu vực hút thuốc cách đó không xa, không vì sự im lặng của Quý Noãn mà có bất kỳ thái độ nôn nóng nào, ngược lại vẫn là giọng điệu nhàn nhạt: "Muộn thế này ăn đồ nướng khó tiêu hóa, đi tìm nhân viên phục vụ xin ít thuốc tiêu hóa đi."
"Cảm ơn Mặc tổng, tôi không ăn bao nhiêu, chỉ qua ngồi một lát thôi."
Giọng điệu của anh rất bình thường, không nghe ra sự lạnh lùng cũng không nghe ra bao nhiêu sự ấm áp, nhưng Quý Noãn lại giữ khoảng cách rõ ràng, một tấc cũng không nhường, giọng điệu cũng vô cùng xa lạ.
Nghe cô nói vậy, Mặc Cảnh Thâm cũng chỉ nhàn nhạt nhìn cô thêm cái nữa. Đúng lúc này trong biệt thự đối diện có người đi ra, vừa nhìn thấy lại là hai vị lãnh đạo tỉnh và thành phố, dường như là đến tìm Mặc Cảnh Thâm, hai vị lãnh đạo kia mở miệng liền nói: "Thật ngại quá, rõ ràng là chúng tôi hẹn Mặc tổng ngài đến nói chuyện, kết quả lại để ngài đợi lâu như vậy."
Hóa ra Mặc Cảnh Thâm hẹn với hai vị lãnh đạo này ở đây, thảo nào giờ này anh lại đứng đây.
Mặc Cảnh Thâm quay đầu nhìn lãnh đạo tỉnh thành phố một cái, lúc này mới buông tay Quý Noãn ra. Lãnh đạo thành phố nhìn thấy Quý Noãn cũng chỉ gật đầu khách sáo với cô coi như chào hỏi, sau đó đứng bên cạnh Mặc Cảnh Thâm không biết nói nhỏ gì đó, Mặc Cảnh Thâm gật đầu, đồng thời trao đổi vài câu với lãnh đạo tỉnh đi tới.
Anh không nhìn cô nữa, lúc này đứng ở cửa cũng đều là lãnh đạo lớn, Quý Noãn cười với các lãnh đạo xong, đứng ở góc độ này chỉ có thể nhìn thấy khóe miệng khẽ cong lên của Mặc Cảnh Thâm khi nói chuyện với hai người bên cạnh, tôn quý tao nhã.
Cô vốn dĩ muốn về phòng nghỉ ngơi, ở đây đúng lúc cũng không có việc gì của cô, dứt khoát xoay người về thẳng trên lầu, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt bọn họ.
...
Sáng sớm hôm sau, hoạt động trong khu nghỉ dưỡng cũng coi như kết thúc, rất nhiều người phải bắt chuyến bay sớm, nên đi rất sớm. Quý Noãn dậy cũng không muộn, nhưng đợi cô thu dọn xong xuôi, chuẩn bị rời đi thì cũng đã là bảy giờ rưỡi sáng.
Lúc tham gia triển lãm cô đỗ xe ở bãi đỗ xe gần trung tâm triển lãm, sau đó ngồi xe do khu nghỉ dưỡng phái tới cùng qua đây, xe không ở đây. Mà khu nghỉ dưỡng Hoàn Hải này còn chưa mở cửa ra bên ngoài, quanh đây đều là đường mới làm, xung quanh không có xe cộ qua lại, đường xá rất vắng vẻ.
Tối qua lúc ngủ Quý Noãn quên mất chuyện quanh đây không có xe, lẽ ra nên gọi điện nhờ người bên trung tâm triển lãm lái xe qua giúp cô, hoặc gọi Tiểu Bát giúp cô lái xe qua trước.
Nhưng bây giờ gọi người cũng muộn rồi.
Quý Noãn ngó nghiêng trước cửa khu nghỉ dưỡng một lúc, tay cầm chiếc túi nhỏ, chậm rãi đi trên con đường nhựa bằng phẳng vắng vẻ, định đi xuyên qua con đường này xem có bắt được xe không, đồng thời cầm điện thoại đang tìm số, nghĩ nếu không có taxi thì bảo Tiểu Bát gọi xe qua đón cô.
Lúc này, phía sau bỗng truyền đến tiếng động cơ ô tô.
Quý Noãn theo bản năng quay đầu lại, là một chiếc Bugatti màu đen, kiểu dáng xe cao lớn rộng rãi, trên con đường nhựa không một bóng người trông đặc biệt bắt mắt.
Cô nhìn con đường vắng vẻ quanh đây, lại nhìn chiếc xe đang chạy tới phía sau.
Chiếc Bugatti đen từ xa đến gần, rồi dừng lại bên cạnh cô.
Quý Noãn đang nghi hoặc, quay đầu đúng lúc thấy cửa sổ ghế lái hạ xuống.
Người lái xe là Thẩm Mục.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Mục, cô theo bản năng liếc mắt về phía cửa sau xe.
"Quý tổng." Thẩm Mục cười với cô một cái: "Lúc đến không lái xe à?"
"Xe ở chỗ trung tâm triển lãm, quên gọi người lái qua giúp tôi rồi."
"Khu nghỉ dưỡng Hoàn Hải này là đường mới làm, xe cộ bên ngoài chưa được phép lưu thông, cô đi bộ đến chỗ bắt được xe ít nhất cũng phải ba bốn mươi phút. Thời tiết nóng thế này, sáng sớm đã hơn ba mươi độ, sao có thể cứ thế đi bộ qua được? Thế thì cảm nắng mất?"
"Không sao." Quý Noãn khẽ giơ điện thoại trong tay lên: "Tôi gọi điện bảo người đến đón cũng được."
"Gọi xe cũng phải đợi khá lâu, cô hiện tại ở đâu, hay là muốn đến thẳng tòa nhà Tập đoàn MN bên Hải Thành? Lên xe đi, đưa cô về."
"Không cần đâu." Quý Noãn cười từ chối: "Mọi người mau về đi, cảm ơn."
Cô nói là "mọi người", chiếc xe này tuy là Thẩm Mục lái, nhưng Thẩm Mục tối qua cùng Mặc Cảnh Thâm đều ở đây, giờ này đương nhiên không thể là một mình anh ta đi, nên Mặc Cảnh Thâm chắc chắn ở trên xe.
Thấy Quý Noãn không có nửa điểm ý tứ muốn lên xe, Thẩm Mục lại nói: "Từ đây đến trung tâm thành phố đều thuận đường cả, cô gọi xe qua cũng tốn thời gian."
"Không sao, sáng ăn nhiều quá, đúng lúc đi bộ trên đường một chút, dù sao đường này cũng không có xe cộ qua lại, rất an toàn!"
Thẩm Mục: "..."
Đúng lúc này, cửa sổ ghế sau chiếc Bugatti đen hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm.
Thần tình người đàn ông đạm mạc, ngũ quan cũng lạnh lùng thanh tú, ánh mắt không gợn sóng rơi trên người cô, chỉ lạnh lùng nói hai chữ: "Lên xe."
Đề xuất Cổ Đại: Ma Nữ Học Bá Không Bao Giờ Chịu Thua