"Mấy ngày liền trời âm u mưa gió, bây giờ trên trời tối đen như mực chẳng có gì cả, em ngắm sao cái gì?"
"Không có sao? Nhưng em nhìn thấy nhiều sao lắm mà..."
Nói rồi, người phụ nữ trên ban công lại bắt đầu đung đưa chân.
Mày Mặc Cảnh Thâm giật mạnh, có một khoảnh khắc anh nghi ngờ, có phải người phụ nữ này đã uống hết chỗ rượu dưới đáy chai rơi trên sàn lúc nãy rồi không?
...
Cửa phòng đột ngột bị mở ra, gió từ trước cửa đến cửa sổ sát đất đang mở toang trong nháy mắt thổi rèm cửa bay tứ tung, tung bay hỗn loạn giữa không trung, gió cũng làm bay váy và tóc của người phụ nữ trên ban công.
Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn những vệt máu ít ỏi nhạt nhòa trên sàn và những mảnh chai vỡ đã hoàn toàn trống rỗng kia, đi thẳng vào trong, ra đến ban công nhìn thấy vị trí Quý Noãn ngồi: "Quý Noãn, xuống đây!"
Quý Noãn quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt say sưa nhe răng cười với anh: "Sao anh lại quay lại thế? Không phải đi rồi sao?"
Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy tư thế quay đầu của cô, mày nhíu chặt: "Tôi bảo em xuống đây, không bảo em cử động lung tung."
"Em... chỗ này của em không sao đâu, an toàn lắm." Quý Noãn cúi đầu nhìn vị trí mình ngồi, rồi lại lầm bầm một câu: "Rượu của anh ấy mà, đúng là khó uống, em thế mà không biết rượu trong tủ rượu của anh chai nào cũng khó uống hơn chai nào, nhưng chắc chắn đều rất đắt, em lại không nỡ, em uống hết những cái uống được rồi... Hì... Anh đoán xem thế nào? Uống xong em lại nhìn thấy... sao rồi..."
Cô vừa nói vừa gục đầu xuống, sau đó lại dương dương tự đắc vắt chéo chân trên ban công. Nhìn thấy cô thế mà còn có gan vắt chân ở đó, hàn khí trong mắt Mặc Cảnh Thâm bốc thẳng lên: "Đừng động đậy!"
Quý Noãn không hiểu gì lại nhìn anh: "Sao thế? Anh cũng muốn ngắm sao à?"
Nói rồi cô bỗng nhiên dịch mông sang bên cạnh: "Nè, nhường chỗ cho anh rồi đấy, anh lại đây cùng ngắm..."
Mặc Cảnh Thâm không nói thêm lời nào, đột ngột ném thuốc trong tay xuống, sải bước đi tới trực tiếp túm lấy cánh tay người phụ nữ vì cử động lung tung mà gần như sắp rơi trên ban công. Quý Noãn vì hành động này của anh mà giật mình, theo bản năng đang định rút tay về, lại bỗng nhiên vai nặng trĩu, cả người trực tiếp bị anh ôm vai bế xuống từ mép ban công.
Khoảnh khắc hai chân chạm đất, cô suýt chút nữa không đứng vững, lảo đảo trong lòng anh, theo bản năng giơ tay túm lấy áo sơ mi của anh leo lên, rồi dựa vào lòng anh, vẻ mặt mơ màng nói: "Mặc Cảnh Thâm, sao anh lại quay lại thế... không đúng... phải nói là... có phải anh đã trở về rồi không..."
Người đàn ông không nói gì, trực tiếp kéo cô từ ban công vào trong cửa sổ, rầm một tiếng đóng cửa sổ lại, đang định đẩy cô ra, đôi tay người phụ nữ bỗng nhiên quấn lấy ôm cổ anh, mùi rượu còn nồng hơn cả anh phả vào mặt anh, nũng nịu mềm mại nói bên tai anh: "Có phải anh đã trở về rồi không... Mặc Cảnh Thâm... bây giờ anh mới thật sự tỉnh ngủ đúng không... anh trở về rồi đúng không..."
Mặc Cảnh Thâm đẩy thẳng cô xuống sô pha, khi cô đang định đứng dậy lại nhào về phía anh, lạnh lùng nói: "Ngồi yên!"
Quý Noãn khựng lại, bị ánh mắt anh làm cho lạnh toát, theo bản năng ngoan ngoãn ngồi xuống sô pha.
Người đàn ông liếc nhìn cô một cái lạnh nhạt, cầm lấy cái chổi cô vứt trên đất lúc trước lên, quét những mảnh vỡ đó đi vứt, rồi lại chuyển mắt nhìn những vệt máu nhạt trên sàn, đi tới thấy dưới chân Quý Noãn còn có một ít vụn thủy tinh rất nhỏ dính vào da thịt, bụi bẩn trên sàn và máu đều dính vào chân cô.
Quý Noãn nhìn thấy người đàn ông đi tới, còn chưa nói gì, kết quả bỗng nhiên giống như con gà con bị người đàn ông xách lên, trực tiếp đưa vào phòng tắm.
"Mặc Cảnh Thâm anh làm gì thế..." Cô vẻ mặt mờ mịt nhìn anh.
Vào phòng tắm xong Mặc Cảnh Thâm đang định để cô ngồi lên nắp bồn cầu, để giúp cô rửa chân, kết quả người phụ nữ không thành thật, tay chân khua khoắng lung tung, mắt thấy cô vẻ mặt say khướt hoàn toàn không tỉnh táo, người đàn ông đột ngột giật lấy vòi hoa sen bên trên, mở nước to hết cỡ, xối thẳng xuống đầu và người cô.
"Á ——"
Quý Noãn co rúm trên bồn cầu, toàn thân run lên, cả người bị nước lạnh xối vào, vừa hoảng vừa lạnh khiến đầu óc cô có khoảnh khắc tỉnh táo, ngước mắt dùng sức vuốt nước trên mặt, giãy giụa đang định đứng dậy, nhưng vẫn bị người đàn ông ấn chặt xuống bồn cầu, dùng nước lạnh xối cô từ đầu đến chân một lượt.
"Anh làm gì thế..." Quý Noãn không nói nên lời, vừa nói nước sẽ vào miệng, sợ bị sặc, chỉ có thể cố gắng quay đầu đi tránh né.
Cuối cùng, tiếng nước ngừng lại.
Tiếp đó giáng xuống là giọng nói của người đàn ông còn lạnh hơn cả nước lạnh vừa rồi: "Tỉnh chưa?"
Quý Noãn ngồi cứng đờ trên bồn cầu hồi lâu, quả thực là tỉnh rồi.
Cô quay mắt nhìn người đàn ông, áo sơ mi và quần tây đen trên người anh cũng bị nước bắn ướt sũng, nhưng rõ ràng không thảm hại như cô, anh lạnh lùng nhìn cô: "Để tôi ở lại, em đúng là không tiếc công sức."
Quý Noãn ngẩn ra hồi lâu mới nhớ lại cảnh mình vừa leo lên ban công ngắm sao.
Vừa rồi đúng là không có sao, chỉ là cô trộn mấy loại rượu này uống một lượt, sau đó trong mắt cô toàn là sao, dưới chân cô hơi đau, đi đến bên cửa sổ mở cửa sổ ra vốn định xem Mặc Cảnh Thâm đã đi chưa, kết quả cũng không biết lúc đó mình nghĩ thế nào, thế mà lại leo lên, rồi ngồi ở đó nhìn trời.
Môi cô bị nước lạnh xối đến hơi tái nhợt mấp máy, ngước mắt nhìn ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông, hồi lâu mới khàn giọng nói: "Sao anh lại quay lại..."
"Em mà nhảy thẳng từ tầng mười tám này xuống, máu me be bét tại chỗ, các công ty trong vòng vài dặm quanh đây đều sẽ bị ảnh hưởng, dùng mạng của em làm ảnh hưởng đến mảnh đất phong thủy bảo địa Hải Thành này không nói, chỉ riêng việc tôi từ ly dị biến thành góa vợ, cũng đủ xui xẻo rồi."
Lý trí bị cồn xâm chiếm của Quý Noãn trong khoảnh khắc bị giọng nói của anh đâm đến thần kinh đều run rẩy.
Người đàn ông dùng đôi mắt đen thâm trầm tĩnh lặng nhìn chằm chằm cô, giọng điệu không nặng, thậm chí như đang hời hợt trần thuật một chuyện không quan trọng: "Vì uống say mà rơi từ tầng mười tám xuống chết, càng là ngu xuẩn."
"Bớt làm mấy chuyện liên lụy người khác này đi, sống cho tốt vào, đừng tạo gánh nặng cho bất kỳ ai." Mặc Cảnh Thâm giật chiếc khăn tắm bên cạnh ném lên đầu cô, không chút lưu luyến xoay người đi ra ngoài.
Quý Noãn giật chiếc khăn tắm phủ trên đầu xuống, nhìn bóng lưng lạnh lùng quyết tuyệt của người đàn ông: "Mặc Cảnh Thâm, em là gánh nặng của anh sao?"
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông có một khoảnh khắc dừng lại, anh không trả lời, bóng lưng lạnh lùng như thể thật sự đã rút chân ra khỏi thế giới của cô, sẽ không bao giờ bước vào nữa.
Mí mắt Quý Noãn rũ xuống, nửa khép mắt, sau đó từ từ có chút khó khăn đứng dậy, tóc dài như rong biển quấn quanh trước sau vai, chiếc váy trắng trên người cũng vì ướt sũng mà dính sát vào người nửa trong suốt, giống như yêu nữ dưới nước vừa gợi cảm vừa thanh mát.
Cô lảo đảo bước ra khỏi phòng tắm, lại lảo đảo từng bước đi về phía cửa, trước khi người đàn ông sắp rời đi, vươn tay dùng sức đóng sầm cánh cửa trước mặt anh lại.
Đề xuất Ngược Tâm: Yêu Hận Khắc Sâu Tận Xương Tủy