Tần Tư Đình không trả lời, chỉ cầm điện thoại lên nghe một cuộc gọi. Tín hiệu trong thang máy không tốt lắm, anh nghe một lúc mới hiểu được lời đối phương nói một cách liền mạch, thản nhiên đáp: "Biết rồi, năm phút nữa tôi qua."
Nói xong, anh cúp điện thoại, nhưng không nhìn cô nữa.
Thời Niệm Ca lúc này đứng trong thang máy, sau bao nhiêu năm, đây thực sự là khoảng cách gần nhất giữa cô và anh, nếu không tính lúc nãy bị anh nắm cổ tay.
Bên tai cô hiện tại vẫn còn vang vọng những lời anh nói trước cửa phòng cấp cứu sáng nay.
Mỗi chữ mỗi câu đều như dao đâm vào người cô, đâm vào tim cô.
Cô không có lương tâm.
Cô mạng lớn.
Cô đáng đời.
Đúng, cô đúng là đáng đời.
Dù sao cũng đã ở trong thang máy rồi, cô cũng không thể làm gì giữa chừng, đành im lặng không nói gì.
Cho đến khi thang máy dừng ở tầng mười sáu, Tần Tư Đình sải bước đi ra trước, cô vẫn đứng trong thang máy không nhúc nhích. Tần Tư Đình không thèm quay đầu...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 25 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Chẩn Đoán Sai, Tôi Lại Phải Lấy Thái Tử Gia Của Giới Kinh Thành