Quý Noãn bĩu môi: “Không được, em chỉ hợp làm vợ anh thôi, được anh hôn, ôm, bế bổng thì còn được, chứ anh mà làm thầy của em, chắc vài ngày là bị anh mắng cho tổn thương tâm hồn mất.”
Nụ cười trên gương mặt thanh tú của Mặc Cảnh Thâm càng sâu hơn, anh vươn tay múc một bát canh đặt trước mặt cô: “Sao anh lại mắng em được?”
Đúng là không mắng cô.
Dùng hành động để cô khóc từ đêm đến sáng chẳng phải là hình phạt tàn bạo hơn sao?
“Ăn cơm trước đi, đừng ngồi ngẩn ra đó.” Mặc Cảnh Thâm nhắc nhở.
Quý Noãn bưng bát lên ăn, ăn xong một cách nhanh gọn dứt khoát rồi chạy thẳng lên lầu, vào phòng sách của Mặc Cảnh Thâm tìm sách.
Kết quả là tìm nửa ngày cũng không thấy những cuốn sách cô muốn đọc trong phòng sách của anh, ngược lại phần lớn là các án lệ kinh doanh nổi tiếng trong và ngoài nước cùng không ít sách viết bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, phần còn lại chủ yếu là hồ sơ công ty tạm thời để ở nhà.
Thực sự không tìm được, Quý Noãn đành bỏ cuộc, quay người định đi ra thì thấy anh đang đứng ở cửa phòng sách.
Ánh đèn trong phòng sách vốn không quá sáng, hòa cùng ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, khiến anh trông vừa thanh tao lãng tử, lại vừa có chút bí ẩn.
“Tìm gì vậy?” Anh bước vào, vươn tay ôm lấy lưng Quý Noãn, kéo cô đến trước mặt mình, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đuôi tóc và sống lưng mảnh khảnh của cô, hơi thở ấm nóng phả vào má Quý Noãn, vừa ấm áp vừa mờ ám.
Quý Noãn thầm nghĩ, quả nhiên không thể để Mặc Cảnh Thâm làm thầy cho mình được.
Nếu không thì có lẽ mỗi lần tìm anh học bài, đều sẽ bị anh dùng thái độ mờ ám, trêu ghẹo thế này ném lên giường ân ái một phen, thực sự ảnh hưởng lớn đến tiến độ học tập.
“Em cứ tưởng trong phòng sách của anh sẽ có sách về quản trị doanh nghiệp, ai ngờ không có một cuốn nào.”
“Anh không đọc những thứ đó, dĩ nhiên là không có.”
Vậy nên có những thiên tài đúng là bẩm sinh, quản lý một công ty lớn như vậy mà vẫn ngăn nắp, không chút rối loạn. Sau này khi Mặc Cảnh Thâm tiếp quản tập đoàn Shine ở Mỹ, e là cũng sẽ ung dung tự tại như vậy, thậm chí còn lợi hại hơn.
Điện thoại của Mặc Cảnh Thâm reo lên, Quý Noãn cũng không làm phiền anh nghe điện thoại, quay người lấy một cuốn sách tiếng Anh nguyên tác về các án lệ kinh doanh kinh điển trong phòng sách của anh ra đọc.
Lúc anh nghe điện thoại xong quay lại, anh trực tiếp bế cô đang ngồi trên giường đọc sách lên đùi mình.
Ánh mắt Quý Noãn rời khỏi cuốn sách, ngước lên: “Anh nhìn em làm gì? Mấy cuốn sách tiếng nước khác trong phòng sách của anh em đều không hiểu, chỉ có cuốn toàn tiếng Anh này là còn xem được một chút.”
Mặc Cảnh Thâm lại nhìn cô một cái, cầm lấy cuốn sách trong tay cô, lật về sau vài trang, đến khoảng nửa cuốn sách thì dừng lại, đưa lại cho cô.
“Sau trang này có vài án lệ về marketing bất động sản ở nước ngoài.” Anh thản nhiên nói.
Quý Noãn lại chăm chú nhìn thêm vài lần, rồi ngẩng đầu nhìn gò má anh tuấn hoàn hảo của anh, kinh ngạc nói: “Những cuốn sách trên giá sách kia có ít nhất bảy, tám thứ tiếng của các quốc gia khác nhau, không lẽ anh đều đọc hết rồi sao? Hơn nữa còn nhớ được nội dung của từng cuốn?”
Anh cười khẽ, ung dung ôm cô: “Nhớ lâu cũng là bản năng cần có của một nhà quản lý doanh nghiệp. Bất kể lúc nào, ở đâu, đều phải có ấn tượng về từng chi tiết lớn nhỏ của công ty, như vậy tích lũy lại mới có thể thẩm định tình hình tốt hơn, đưa ra phân tích và quyết sách hoàn thiện nhất.”
Quý Noãn cầm sách lên: “Bây giờ đã dạy em rồi à? Nếu anh có thể luôn giữ thái độ chính nhân quân tử như vậy, em có thể cân nhắc xem có nên để anh làm thầy của em không.”
Mặc Cảnh Thâm nén cười, sờ mặt cô: “Em từ trong ra ngoài đều bị anh ngủ không biết bao nhiêu lần rồi, bây giờ lại bắt anh làm chính nhân quân tử, tự lừa mình dối người không phải là thái độ nên có của một nhà quản lý doanh nghiệp đâu.”
“…”
Nói không lại anh!
Quý Noãn dứt khoát cúi đầu đọc sách tiếp.
Mãi đến đêm, cô nằm trên giường vẫn còn dán mắt vào sách, Mặc Cảnh Thâm kéo cô vào trong chăn, nhẹ nhàng nói: “Ông nội vừa gọi điện tới, bảo chúng ta ngày kia về nhà họ Mặc ở một đêm.”
“Tự nhiên về làm gì? Có chuyện gì sao?”
Mặc Cảnh Thâm ôm Quý Noãn vào lòng: “An Thư Ngôn và ba cô ấy mấy ngày nay đang làm khách ở nhà họ Mặc, chuyến bay về Mỹ cuối tuần đã đặt rồi. Ông nội tuy không định dính dáng quá nhiều đến nhà họ An, nhưng xét về tình về lý, với tư cách là chủ nhà họ Mặc, những phép xã giao cần có vẫn phải có, bảo chúng ta về ăn một bữa cơm, coi như tiễn biệt.”
“Sao em thấy đây không giống yêu cầu mà ông nội có thể đưa ra nhỉ.” Quý Noãn liên tục ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của Mặc Cảnh Thâm.
Mặc Cảnh Thâm vươn tay xoa đầu cô: “Nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, chỉ có em là lanh lợi! Có anh ở đây, dù là nhà họ Mặc hay nhà họ Quý, cũng không ai dám ăn thịt em đâu.”
Quý Noãn cắn vào cằm anh một cái: “Em không ăn thịt An Thư Ngôn đã là may rồi, ai ăn thịt được em chứ…”
Mặc Cảnh Thâm cắn lại lên môi cô: “Anh ăn được.”
Quý Noãn ngẩng đầu tiếp tục cắn anh, hai người cứ thế cắn nhẹ cắn mạnh một hồi lâu, nhịp thở của Quý Noãn đã dồn dập hơn nhiều, cuối cùng vội vàng kêu dừng, không dám động đậy lung tung dưới người anh nữa.
Tay Mặc Cảnh Thâm trong chăn nắm lấy bàn chân hơi lạnh của cô, mày khẽ nhíu lại: “Chân lạnh thế.”
“Sắp đến Trung thu rồi, thời tiết bên ngoài chỉ có mấy độ trên không, năm nào vào lúc này tay chân em cũng rất lạnh.” Quý Noãn để mặc đôi chân mình trong lòng bàn tay anh, không rút ra: “Nghe người lớn nói, tay chân lạnh là không có ai thương.”
Mặc Cảnh Thâm hôn lên khóe môi cô: “Anh còn chưa đủ thương em sao?”
Quý Noãn vừa rồi cũng chỉ thuận miệng nói, kết quả lập tức bị một câu hạ gục, không có lời nào để đáp trả, đành cử động chân trong lòng bàn tay anh, ngay lập tức lại bị anh nắm chặt.
“Không quậy em nữa, nghỉ sớm đi, lúc về nhà họ Mặc thì ra núi sau ngâm suối nước nóng, sẽ tốt cho chứng thể hàn của em.” Giọng anh nhẹ nhàng.
Mắt Quý Noãn lập tức sáng lên: “Suối nước nóng ở núi sau nhà họ Mặc? Không phải là nơi không dễ cho người ngoài vào sao?”
“Em là bà Mặc, không phải người ngoài.” Mặc Cảnh Thâm nói xong, dùng ánh mắt cảnh cáo cô mau đặt cuốn sách trong tay sang một bên, khẽ nói: “Ngủ đi.”
Có lẽ đã quen bị anh thống trị trên giường, Quý Noãn lập tức ngoan ngoãn đặt sách lên tủ đầu giường.
-------
Hôm sau.
Phong Lăng lái xe, Quý Noãn ngồi trong xe lướt điện thoại xem tin tức, bỗng thấy tin tức về công ty đầu tư Thiên Thịnh ở Hải Thành bị thu hồi giấy phép.
Cho dù có cảnh sát can thiệp, hành động của họ cũng không thể nhanh như vậy, huống hồ có tiền mua tiên cũng được, nếu cả tổng giám đốc Tiêu và tổng giám đốc Kim đều muốn giữ lại công ty, thì cũng có thể nhẫn nhịn nhau để chuyện lớn hóa nhỏ, cảnh sát cũng khó mà tiếp tục can thiệp.
Bây giờ công ty này đột nhiên bị thu hồi giấy phép, hủy niêm yết, tương đương với việc phá sản chỉ sau một đêm.
Ngón tay Quý Noãn dừng lại trên màn hình, quay sang nhìn Phong Lăng đang lái xe: “Chuyện hôm qua, cậu đã nói với Mặc Cảnh Thâm rồi à?”
Phong Lăng vừa chăm chú lái xe vừa trả lời: “Vâng.”
Thảo nào.
Mặc Cảnh Thâm đúng là quá thâm hiểm, tối qua vẫn luôn không động thanh sắc, kết quả công ty này lại lặng lẽ chết trong tay anh chỉ sau một đêm.
(PS: Mấy chương này là bánh ngọt ấm áp, các bạn thích thì mời thưởng thức, các bạn thích xem các tình tiết sóng gió cũng đừng vội, tình tiết hay sẽ không dừng lại đâu ~ Cầu vé ném vào em ~)
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Nhanh: Nam Thần, Có Chút Cháy!