Quý Noãn vừa chạy vừa thở dốc, nước mưa tạt vào mặt đau rát: “Cảnh Thâm, anh nhất định phải đợi em, đừng xảy ra chuyện gì.”
“Cô em, đi đâu mà vội thế?” Một giọng nói cợt nhả vang lên.
Cô dừng lại: “Ai đó, bước ra đây.”
“Khá lắm.” Một gã đàn ông bước ra từ bụi rậm: “Không hổ danh là người phụ nữ của Mặc Cảnh Thâm.”
“Tránh ra!” Cô quát.
Gã cười lớn: “Muốn qua thì phải hỏi khẩu súng của tao đã.”
Quý Noãn không nói nhiều, giơ súng lên, bóp cò: “Đoàng.”
Viên đạn sượt qua vai gã, gã giật mình, không ngờ cô lại dứt khoát như vậy: “Mẹ kiếp, con ranh này.”
Quý Noãn tiếp tục bắn, ép gã phải lùi lại: “Tôi nói rồi, tránh ra.”
Gã tức giận, định lao lên thì bị đồng bọn kéo lại: “Đừng manh động, đại ca muốn bắt sống.”
Quý Noãn nhân cơ hội, chạy vụt qua: “Đừng hòng bắt được tôi.”
“Đuổi theo!” Bọn chúng hét lên.
Quý Noãn chạy thục mạng, cô biết mình không thể dừng lại, phía trước là hy vọng, là người cô yêu.
Chạy được mộ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi