Đang đi dạo, bỗng nhiên có người gọi.
"Nam Hành, trùng hợp quá, anh cũng ở đây à..."
"Ai thế?" Phong Lăng quay lại, hỏi: "Người quen của anh à?"
"Không quen." Lệ Nam Hành lạnh lùng đáp, kéo cô đi tiếp.
K chạy tới chặn đường: "Sao anh phũ phàng thế?"
"Tránh ra." Lệ Nam Hành quát.
K nhìn Phong Lăng, ánh mắt khiêu khích, cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định chia rẽ hai người, thật là dai như đỉa.
Phong Lăng nhíu mày.
Lại là cô ta?
Lệ Nam Hành che chắn cho Phong Lăng, trừng mắt nhìn K: "Cô muốn gì, nói nhanh rồi biến?"
K cười lả lơi, định chạm vào tay anh.
Lệ Nam Hành hất tay cô ta ra.
K: "..."
Bị từ chối phũ phàng.
Lệ Nam Hành cảnh cáo: "Đừng để tôi phải ra tay với phụ nữ."
K tức giận, dậm chân.
Phong Lăng nhìn K, nói: "Cô nên giữ tự trọng đi."
K: "Cô im đi, đồ nhà quê, cô có gì hơn tôi chứ, chỉ là may mắn được anh ấy để ý thôi."
Lệ Nam Hành: "Cô ấy hơn cô ở mọi mặt, ít nhất là nhân các...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Bị Thái Tử Cố Chấp Đoạt Hôn