Nghe cô nói đây là biến tướng đồng ý hôm nay tiếp tục ở đây ngoan ngoãn, sáng mai còn giúp anh đi mua đồ ăn sáng, ý cười trên môi Lệ Nam Hành càng đậm hơn: “Vết thương của em, chắc là đi được xa như vậy không?”
“Không xa lắm, sáng đi mua đồ ăn sáng, tiện thể hít thở không khí trong lành cũng tốt cho sức khỏe, không sao đâu.” Phong Lăng vẫn cúi đầu uống sữa đậu nành, suốt quá trình không hề nhìn thấy khóe miệng người đàn ông đã cười toe toét đến tận mang tai.
“Vậy được rồi, vậy thì làm phiền cô Phong rồi.”
Phong Lăng dừng lại, đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt người đàn ông lúc này đã trở lại bình tĩnh, khi cô ngẩng lên thì bình tĩnh đối mặt với cô.
Phong Lăng: “…”
Sao lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?
Nhưng lại không nói rõ được là không đúng ở đâu…
-----
Ngày hôm sau Phong Lăng quả thực lại đúng giờ đi mua đồ ăn sáng, đi ngang qua khu vực bờ sông lại thấy sạp hàng bán đồ, nhưng hôm nay ở gần đây lại không náo nhiệt như hôm q...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Phong Lăng Bất Độ