Sáng hôm sau.
Chuông cửa reo vang.
Phong Lăng ra mở cửa, thấy một người phụ nữ trung niên sang trọng đứng đó.
Bà nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt soi mói.
“Cô là ai?” Bà hỏi, giọng lạnh lùng.
“Tôi là...” Phong Lăng chưa kịp trả lời thì Lệ Nam Hành từ trên lầu đi xuống.
“Mẹ? Sao mẹ lại đến đây?” Anh nhíu mày.
Hóa ra là Lệ phu nhân.
Bà bước vào nhà, nhìn quanh một lượt rồi dừng mắt lại trên người Phong Lăng.
“Đây là cô gái mà con giấu giếm bấy lâu nay sao?”
“Cô ấy là bạn gái con, Phong Lăng.” Anh giới thiệu, đi tới nắm tay cô.
Lệ phu nhân cười khẩy: “Bạn gái? Mẹ nghe nói cô ta chỉ là một vệ sĩ ở căn cứ XI?”
“Mẹ, đừng nói những lời khó nghe như vậy.” Giọng anh trầm xuống.
“Mẹ nói sai sao? Nam Hành, con là người thừa kế của nhà họ Lệ, sao có thể qua lại với loại người không rõ lai lịch này?”
Phong Lăng đứng đó, mặt tái nhợt.
Từng lời của Lệ phu nhân như dao cứa vào tim cô.
Đúng vậy, cô c...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 45.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Cùng Ta Phiêu Bạt