Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định.
“Quý Noãn, em yên tâm, có anh ở đây, sẽ không để ai làm tổn thương em, cũng sẽ không để ai động đến căn cứ XI.”
Quý Noãn gật đầu, trong lòng ấm áp.
-------
Ngày hôm sau.
Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm cùng nhau đi đến căn cứ XI ở Los Angeles.
Đây là một căn cứ bí mật, nằm ở ngoại ô thành phố.
Bên ngoài trông giống như một nhà kho bỏ hoang, nhưng bên trong lại là một thế giới khác.
Trang thiết bị hiện đại, nhân viên chuyên nghiệp, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, trật tự.
Đây là tâm huyết của Quý Noãn, cũng là niềm tự hào của cô.
Cô không cho phép bất cứ ai phá hủy nó.
Cô và Mặc Cảnh Thâm vào căn cứ, gặp người phụ trách ở đây.
Đó là một người đàn ông trung niên, tên là Johnson.
Johnson nhìn thấy Quý Noãn, rất kinh ngạc: “Boss, sao cô lại đến đây?”
Quý Noãn nói: “Tôi đến xem tình hình.”
Johnson gật đầu, sau đó nhìn Mặc Cảnh Thâm, hỏi: “Vị này là?”
“Anh ấy là chồng tôi, Mặc Cảnh Thâm.” Quý Noãn giới thiệu.
Johnson nghe vậy, lập tức tỏ ra kính trọng: “Chào Mặc tiên sinh.”
Mặc Cảnh Thâm gật đầu đáp lại.
Quý Noãn hỏi Johnson: “Gần đây căn cứ có xảy ra chuyện gì không?”
Johnson đáp: “Mọi thứ đều bình thường, không có gì bất thường cả.”
“Thật sao?” Quý Noãn nhíu mày, “Anh chắc chắn chứ?”
Johnson gật đầu: “Chắc chắn.”
Quý Noãn im lặng.
Cô không tin.
Cô cảm thấy, Johnson đang giấu diếm cô điều gì đó.
Cô nhìn anh ta, ánh mắt sắc bén: “Johnson, anh nói thật đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Johnson do dự một chút, rồi nói: “Boss, thật sự không có gì cả.”
“Anh còn nói dối!” Quý Noãn tức giận, “Johnson, anh có biết, nếu anh không nói thật, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng không?”
Johnson cúi đầu, không dám nhìn Quý Noãn.
Mặc Cảnh Thâm thấy vậy, lên tiếng: “Johnson, có chuyện gì, cứ nói thẳng ra, chúng tôi sẽ không trách anh.”
Johnson ngẩng đầu, nhìn Mặc Cảnh Thâm, rồi lại nhìn Quý Noãn.
Cuối cùng, anh ta thở dài một tiếng, nói: “Boss, Mặc tiên sinh, thật ra… gần đây căn cứ của chúng ta đã bị người khác xâm nhập.”
“Xâm nhập?” Quý Noãn kinh ngạc, “Khi nào?”
“Khoảng một tuần trước.”
“Tại sao anh không báo cáo cho tôi?”
“Tôi… tôi sợ cô lo lắng.”
“Lo lắng?” Quý Noãn cười lạnh, “Anh nghĩ rằng giấu diếm tôi thì tôi sẽ không lo lắng sao? Anh có biết, hành động của anh có thể sẽ hủy hoại cả căn cứ không?”
Johnson cúi đầu, không dám nói gì.
Mặc Cảnh Thâm nói: “Quý Noãn, đừng tức giận, chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ quan trọng nhất là phải tìm ra kẻ xâm nhập.”
Quý Noãn hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận.
Cô biết Mặc Cảnh Thâm nói đúng.
Cô nhìn Johnson, hỏi: “Anh có biết kẻ xâm nhập là ai không?”
Johnson lắc đầu: “Không biết, bọn họ hành động rất chuyên nghiệp, không để lại bất kỳ dấu vết nào.”
“Camera giám sát thì sao?”
“Cũng bị phá hủy rồi.”
Quý Noãn nhíu mày.
Xem ra, đối phương là một cao thủ.
Cô lại hỏi: “Bọn họ có lấy đi thứ gì không?”
Johnson đáp: “Không có, bọn họ chỉ vào xem một vòng rồi đi.”
Chỉ vào xem một vòng?
Quý Noãn càng cảm thấy kỳ lạ.
Nếu chỉ là vào xem, tại sao phải hành động bí mật như vậy?
Chắc chắn có âm mưu gì đó.
Cô phải tìm ra bọn họ.
Cô không thể để căn cứ XI gặp nguy hiểm.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cha Của Nhóc Tì Là Đại Lão Ngầm