Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1032: Không phải địa bàn của cậu

Cậu nói xem, nếu như lúc này tôi đột nhiên ra tay, liệu có thể thành công không?

Có thể giết được mấy người?

Có thể chạy thoát không?

Có thể sống sót rời khỏi đây không?

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Cậu nói xem, nếu như lúc này tôi đột nhiên ra tay, liệu có thể thành công không, có thể giết chết được mấy người, có thể chạy thoát không, có thể sống sót rời khỏi đây không?”

Người bên cạnh đáp: “Không thể.”

“Tại sao? Tôi cảm thấy thể lực của mình không tệ, thân thủ cũng được.”

“Bởi vì đây là Los Angeles, không phải địa bàn của cậu.”

Người đàn ông trầm mặc một lúc rồi nói: “Đúng vậy, đây không phải là địa bàn của tôi.”

Anh ta không nói gì thêm.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của Los Angeles về đêm rực rỡ, phồn hoa và náo nhiệt.

Nhưng trong căn phòng này, không khí lại ngưng đọng đến đáng sợ, sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng hít thở rất nhẹ của hai người đàn ông, cùng với mùi thuốc súng thoang thoảng trong không khí.

“Bọn họ đã đến rồi, cậu không định ra ngoài xem sao? Dù sao cũng là người của cậu.”

Người đàn ông ngồi trên sofa không nhúc nhích.

Vẫn giữ im lặng.

Một lúc lâu sau, khi người bên ngoài đã đi vào, anh ta mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cửa.

Người đàn ông bên cạnh lại lên tiếng: “Cậu nói xem, nếu tôi đoán không lầm, người đến hẳn là người của XI.”

“Người của XI? Bọn họ đến đây làm gì? Chẳng lẽ là đến tìm cậu?”

“Không, không phải tìm tôi, mà là tìm người của căn cứ XI ở Los Angeles.”

Người đàn ông ngồi trên sofa khẽ nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Tìm người của căn cứ XI?

Chuyện này có chút thú vị.

Căn cứ XI ở Los Angeles, anh ta cũng có nghe nói qua.

“Cậu nói xem, nếu tôi ra ngoài bây giờ, nói với bọn họ rằng tôi biết người của căn cứ XI ở đâu, liệu bọn họ có tin không, có thả tôi đi không?”

“Sẽ không.” Người đàn ông bên cạnh trả lời dứt khoát.

Anh ta nhìn người đàn ông đang ngồi, ánh mắt sâu thẳm, không rõ đang nghĩ gì, chỉ thấy khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Anh ta nói, giọng điệu bình thản nhưng lại mang theo một sự chế giễu không thể che giấu: “Bọn họ không những không tin, mà còn có thể sẽ giết cậu ngay lập tức, diệt khẩu.”

Người đàn ông ngồi trên sofa im lặng.

Anh ta biết người này nói đúng, anh ta chỉ là đang “nói đùa” một chút thôi.

Anh ta không ngốc, đương nhiên biết rõ tình hình hiện tại của mình.

Bị giam lỏng ở đây, xung quanh đều là người của đối phương, muốn chạy trốn quả thực là chuyện không thể.

Anh ta chỉ là không cam tâm.

Không cam tâm cứ như vậy bị giam cầm, không cam tâm cứ như vậy mất đi tự do.

Anh ta muốn ra ngoài.

Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì, chỉ biết rằng, anh ta nhất định phải tìm cách rời khỏi đây, nhất định phải tìm được người của căn cứ XI, bởi vì chỉ có người của căn cứ XI mới có thể giúp anh ta, mới có thể đưa anh ta rời khỏi nơi quỷ quái này, trở về nơi anh ta nên thuộc về.

Anh ta im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn: “Cậu nói xem, tôi nên làm thế nào?”

Người đàn ông bên cạnh không trả lời, chỉ im lặng nhìn anh ta.

Sự im lặng bao trùm.

“Cậu nói xem, nếu tôi nói với bọn họ, tôi là người của Mr. K, bọn họ có tin không? Bọn họ có vì nể mặt Mr. K mà thả tôi đi không? Dù sao thì Mr. K và căn cứ XI cũng có chút giao tình, không phải sao?”

Người đàn ông bên cạnh đáp: “…”

Tại sao lại không nói gì?

Anh ta nhìn người đàn ông bên cạnh, trong lòng có chút bực bội, người này từ đầu đến cuối đều giữ thái độ dửng dưng, không nóng không lạnh, khiến anh ta không thể đoán được rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì.

Căn cứ XI, Mr. K, những cái tên này đều có sức nặng.

Nhưng ở đây, liệu chúng có tác dụng không?

Anh ta không biết, anh ta chỉ có thể thử, dù sao thì cũng không còn cách nào khác.

Anh ta hít một hơi thật sâu, chuẩn bị lên tiếng.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Một người đàn ông mặc đồ đen bước vào.

Anh ta nhìn hai người trong phòng, ánh mắt lạnh lùng.

Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người đàn ông ngồi trên sofa.

Chuyện gì… sắp xảy ra?

Đề xuất Hiện Đại: Từ Chối Liên Hôn, Cô Khiến Thiếu Gia phát Điên Vì Mình
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện