Chương 938: Rốt cuộc nàng vẫn sẽ chọn y, đúng không?
Trong khuôn viên nhà Lục Diệu vốn yên tĩnh thì bây giờ trở nên trống trải, lạnh lẽo hẳn.
Nàng bước ra ngoài cửa, nhìn thấy sân vườn tan hoang, căn phòng bên trong cũng không khá hơn là bao.
Không lâu sau, Kính Vương dẫn theo một đội binh sĩ xuất hiện, tay cầm đuốc sáng rực.
Nghe thấy ồn ào, y liền nhìn thấy Lục Diệu đứng dưới mái che trước cửa, ánh mắt bất định khó nắm bắt.
Đây là lần gần nhất Tô Hoài xuất hiện.
Y đã sớm bố trí binh lính bao vây nơi Lục Diệu trú ngụ, chờ đợi Tô Hoài đến tận nơi.
Chờ đợi suốt thời gian dài, tưởng rằng Tô Hoài sẽ không liều lĩnh hành động, nào ngờ tối nay y vẫn xuất hiện thật.
Trước đó, thuộc hạ đã dựng nên vòng vây sắt bao quanh căn nhà như cái thùng sắt, Kính Vương vốn quyết tâm giành được thắng lợi, lần này tuyệt đối không để Tô Hoài có đường thoát, không ngờ sau trận đánh bộ hạ trao đổi ngang ngửa, cuối cùng y lại là người phá vỡ được vòng vây, chạy thoát khỏi sân vườn.
Kính Vương liếc nhìn đám vệ sĩ nằm rải rác thoi thóp trên mặt đất, cửa phòng Lục Diệu chi chít vết tên, căn phòng bên trong lộn xộn, nói: “Cô nương Lục, có sao không?”
Lục Diệu đáp: “May nhờ có Kính Vương nên ta kịp thời né tránh.”
Kính Vương nhìn thẳng vào nàng, nói: “Y lại không mang cô cùng chạy sao?”
Lục Diệu đáp: “Ta không theo y đi, chẳng phải đã hẹn ngày mai còn phải sao chép ‘Cẩm Ngọc Sách’ sao.”
Ánh mắt y dừng lại trên đôi môi đỏ thắm của nàng, lại thấy trên cổ nàng hằn vết đỏ loang lổ chưa che hết áo, trong mắt y đột nhiên lộ vẻ khó gọi thành lời.
Cuối cùng Kính Vương nói: “Cô nương Lục an toàn là được rồi.”
Y liền sai người thu dọn hết xác chết trong và ngoài căn nhà, rồi nói với Lục Diệu: “Đêm nay không thể ở lại đây được, ta sẽ tìm chỗ khác cho cô nương.”
Lục Diệu đáp: “Không cần phiền phức, tuy sân vườn hỗn loạn, nhưng may là địch không đánh vào phòng, vẫn có thể ở được.”
Từ trước đến giờ không thấy thái giám hầu cận, giờ bỗng xuất hiện im lặng dưới hiên, Lục Diệu sai nàng thu gom lại mũi tên bừa bãi trong phòng.
Thái giám nhanh chóng mang theo một bó nhỏ về.
Kính Vương không biết là còn tiếc nuối hay lí do gì, nói: “Trước đây cô nói Tô Thượng bị thương ngựa ngã bỏ cô mà đi, vậy sao đêm nay y liều lĩnh đến tìm cô?”
Lục Diệu đáp: “Kính Vương cũng nói y bị thương, tình hình nguy cấp, làm sao ta biết y đêm nay sẽ đến?”
Kính Vương hỏi tiếp: “Nếu bắt buộc chọn, cô vẫn sẽ chọn y, đúng không?”
Lục Diệu nhìn thẳng vào Kính Vương, dưới ánh lửa lung linh, đôi mắt y không còn nụ cười dịu dàng như thường lệ, thay vào đó là vẻ sâu sắc khiến nàng hơi bất ngờ.
Lục Diệu đáp: “Đặt hy vọng vào người khác thì có ý nghĩa gì chứ? Tất nhiên ta chọn chính mình.”
Bản thân thích thì làm, yêu ai thì ở bên người đó.
Kính Vương nghe câu trả lời đó, làm sao không hiểu ý nàng, nói: “Chọn bản thân, trên đời có bao nhiêu người dám theo đúng ý mình?”
Nói xong, y quay người rời đi.
Ra khỏi sân vườn, y truyền lệnh cho binh sĩ canh phòng suốt đêm tại đây.
Lục Diệu trở vào phòng, đóng cửa chặt chẽ. Trời sắp sáng, trải qua cả đêm trằn trọc, nàng nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Dù không thể ngủ lại, chỉ có thể nhắm mắt dưỡng thần.
Trong đầu nàng nghĩ rằng, vừa thoát khỏi sân vườn này, đối với Tô Hoài mà nói, việc tẩu thoát không phải chuyện khó.
Chỉ trách y nghĩ ra được, tranh thủ lúc bên ngoài đồn đoán ồn ào, còn dám lẻn thẳng vào căn cứ địch.
Đã vào đến lâu đài kẻ thù, nếu y không đến tìm nàng mà đi xử trí Kính Vương thì có thể bây giờ đã thành công.
Nhưng nàng chỉ có thể để tất cả ý nghĩ đó trôi qua khi mọi thứ trở nên yên tĩnh.
Gặp y lúc đó, nàng hiểu rõ sự thật rằng lòng mình tràn đầy vui mừng.
Lục Diệu lăn qua lăn lại trên giường, thân thể mỏi nhừ không thoải mái.
Hiện giờ không thể dọn dẹp gì, đành chờ trời sáng đã.
Nàng không tránh khỏi nhớ lại cảnh tượng dại dột, cuồng nhiệt trước kia, hơi ấm của y như còn bám trên người, khiến tim nàng xao xuyến mãi không nguôi.
Sáng hôm sau, thái giám đến giúp nàng dọn dẹp, nói: “Toàn bụi bặm, cô nương có muốn tắm rửa không?”
Lục Diệu đứng lên nói: “Chuẩn bị nước đi.”
Nước đã được đun sẵn từ sáng, thái giám một tay vác xô, chạy đi chạy lại mấy lần rồi đổ đầy bồn tắm.
Lục Diệu cởi quần áo, xuống nước giữa ánh sáng rực rỡ, nhìn lại thân mình, không khỏi thở dài, đúng thật thân thể đầy vết tím đỏ làm nàng không dám nhìn thẳng.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 80: Ruồng Bỏ Con Cái
[Trúc Cơ]
Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.