Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 901: Còn có cần phải thêm mặt cẩu không

Chương 901: Có còn muốn chút thể diện chó không?

Lục Diệu không biết nên tức giận hay là cảm xúc gì khác, nói: “Cô làm gì vậy? Tôi còn chưa làm xong mà.”

Tô Hoài đáp: “Mất công lâu lắm mới được nhìn thấy, vậy mà cô lại chỉ chú tâm vào việc may quần áo.”

Lục Diệu nói: “Tôi đang may da chó cho ai đây?”

Tô Hoài tiếp tục hỏi câu hỏi trước đó: “Cô thấy tôi trông như thế nào?”

Lục Diệu đáp: “Trông như con chó.”

Tô Hoài giật lấy bộ quần áo trong tay cô, ném qua một bên, nói: “May gì nữa chứ, cô nhìn kỹ tôi đi.”

Thế là Lục Diệu bị anh ta dùng bàn tay nâng đầu lên, buộc phải nhìn anh.

Hai người đối diện nhau, rõ ràng trước kia cô đã nhìn rõ anh, thế mà lúc này Lục Diệu lại cảm giác như vừa mới thật sự nhìn thấu được gương mặt anh, đột nhiên có chút ngỡ ngàng.

Có lẽ là do ánh lửa nhấp nhô đem lại chút hiệu ứng mê hoặc, ánh sáng ấm áp le lói chiếu lên mặt anh, làm cho khuôn mặt trông đặc biệt dịu dàng.

Cô nhìn anh, trong lòng bỗng nóng lên, bất chợt tiến sát lại ôm chầm lấy anh, hôn lên môi anh.

Gậy củi trong đống lửa bỗng nhiên phát ra tiếng nổ nhẹ, vài tia lửa bắn tóe.

Hai người như khô củi gặp lửa ngùn ngụt.

Lục Diệu ngồi dựa vào trong lòng anh, quấn quýt hôn nhau say đắm.

Trước giờ, cô rất hiếm khi để mình mê muội vì anh như thế.

Cô nghĩ, chắc là vì đã lâu không thấy anh, nên lúc này mới bị dung nhan anh làm cho mới mẻ kích thích.

Tô Hoài dìu eo cô, cô chẳng thèm nghĩ ngợi, liền chui vào lòng anh, quấn lấy anh một hồi lâu mới hơi rút ra, trán tựa vào anh, thở hổn hển.

Cô khàn khàn hỏi: “Anh nói chúng ta bên nhau, sư phụ thấy vậy chắc sẽ vui chứ?”

Tô Hoài đáp: “Anh ta có lý do gì mà không vui?”

Lục Diệu nói: “Chắc chắn là vui rồi. Anh ta cũng sẽ yên lòng.”

Nói xong, cô lại không thể kiềm chế mà hôn anh thêm lần nữa.

Bản thân cô cũng không ngờ mình lại muốn hôn anh đến thế.

Có lẽ trước đây cô luôn giữ né tránh, giờ cuối cùng tìm thấy lý do chính đáng, cô có thể trút hết những nhịn nhục dành cho anh ra ngoài một cách dữ dội.

Cô vừa hôn vừa mút quanh mép môi anh, Tô Hoài một tay đỡ lấy đầu cô rồi lại táo tợn, hôn thật chặt, thật sâu.

Hôn mãi, tay của gã chó kia lại thò vào bên trong áo cô.

Lục Diệu kịp nắm chặt lại, thở hổn hển nói: “Ai nói đến chuyện đó, cứ từ từ mà làm.”

Tô Hoài nói: “Tôi chỉ sờ một chút thôi mà.”

Lục Diệu đáp: “Sờ mẹ mày.”

Tô Hoài nói: “Vậy thì cô cũng sờ tôi đi.”

Nói rồi, thật sự táo bạo, y nắm tay cô nhân lúc cô mất cảnh giác, đẩy về phía bụng mình.

Đêm ấy, ở bên bờ suối trọ lại một đêm, đến sáng hôm sau, hai người tiếp tục xuyên qua rừng rậm.

Lục Diệu giờ đã có thể nhìn thấy, trong rừng rậm cây cối um tùm cao chót vót, có cây lá luôn xanh tươi, có cây thì lá vàng rơi rụng.

Đã vào cuối thu, nếu nhìn từ bên ngoài, khu rừng này hẳn là khoác lên mình sắc thu rực rỡ, phong cảnh hữu tình.

Lục Diệu ngoảnh đầu quan sát xung quanh, không thể tránh khỏi nhìn thấy Tô Hoài đang đi bên cạnh mình, sắc mặt liền hơi chùng xuống.

Tô Hoài luôn biết cách bắt đúng khoảnh khắc cô nhìn anh, bảo: “Ánh mắt cô có phải là muốn mà không được không?”

Lục Diệu lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Muốn mà không được, có khi không phải tôi đâu.”

Tô Hoài nói: “Dù hôm qua chỉ dùng tay cô, tôi cảm thấy vẫn ổn, cũng không đến nỗi không thỏa mãn.”

Lục Diệu vừa nghe vậy, mặt liền biến sắc nói: “Tô Hoài, anh còn có chút thể diện không đấy?”

Tô Hoài như còn lưu luyến, lại nói: “Tay cô mềm mại, mịn màng thật đấy.”

Anh nói thế, Lục Diệu đành phải nhớ lại, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay lại bắt đầu nóng hổi và đổ mồ hôi.

Đêm qua, anh không hề bất chấp vết thương trên người cô mà hành động liều lĩnh, nhưng lại nắm lấy tay cô yêu cầu cô sờ anh, suốt nửa đêm, tay cô gần như không nghỉ ngơi.

Bàn tay nóng bỏng và đầy cảm giác ấm áp, gã chó kia giữ chặt tay cô, không để cô rút lại, thậm chí còn cầm tay cô chỉ dẫn cách nắm cho đúng.

Cô trước nay chưa từng dùng tay để đo đạc điều này, cảm giác ấy in sâu vào đầu óc, thấm vào tận xương tủy.

Chẳng khác gì một cây sắt nung đỏ, cô mài rũa suốt nửa đêm mệt lả rồi ngủ thiếp đi, tưởng như đã xong chuyện thì mơ màng lại bị gã chó kia tiếp tục cầm tay mài mòn.

Sáng nay tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên của Lục Diệu chính là tay mình ê ẩm.

Như bị chuột rút vậy.

Không, còn đau hơn cả khi luyện võ bị chuột rút.

Cô giờ chỉ cần cử động ngón tay, cảm giác mỏi nhức ấy đã hiện rõ vô cùng.

---

Bài viết hoàn toàn không có quảng cáo pop-up.

Đề xuất Hiện Đại: Trúc Mã Dẫn Bạn Gái Về Ra Mắt, Tôi Bỗng Hóa Thành Thanh Mai Ác Nữ
BÌNH LUẬN
Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

3 tuần trước
Trả lời

Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi

Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

1 tháng trước
Trả lời

Chương 548 và chương 550 không có nội dung

Tân Ngô Trần Minh
6 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
6 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện