Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 807: Điều này không phải rất bình thường sao?

Chương 807: Chẳng phải chuyện này rất bình thường sao?

Lục Diệu liền quay người định vùng vẫy thoát khỏi Tô Hoài, nào ngờ tên đàn ông ấy ôm chặt lấy eo cô, đè mạnh xuống dưới, qua lớp áo chạm vào da cô.

Lục Diệu quát: “Ông già lão hồ ly!”

Tô Hoài cười nói: “Ta lâu rồi không gần gũi với nàng, ta rất nhớ, chuyện đó chẳng phải rất bình thường sao?”

Lục Diệu im lặng không đáp.

Anh một tay đặt lên sau gáy cô, nhìn chằm chằm vào đôi môi nàng, ánh mắt thẳng tắp đầy dục vọng, không giấu giếm, vốn luôn trần trụi như thế.

Bàn tay anh siết nhẹ, mạnh mẽ nâng đầu cô áp sát vào mình.

Dù cô cố giấu, anh vẫn cảm nhận được trên mặt cô có chút bối rối, miễn cưỡng và chút lo sợ.

Có lẽ vì không thể nhìn thấy khiến cô mất đi sự an toàn, hoặc trong lòng còn vướng mắc điều gì đó chưa vượt qua được.

Tô Hoài tựa trán vào cô, hơi thở hòa quyện, đôi môi đỏ thắm quyến rũ vô cùng, nhưng cuối cùng anh chỉ nghẹn ngào lăn cổ họng, nhẹ nhàng hôn lên cằm cô rồi ôm cô vào lòng.

Anh vòng tay ôm lấy eo cô, siết chặt trong lòng.

Lục Diệu không thể tránh khỏi giấu mặt vào ngực anh, cố gắng điều hòa nhịp thở, khẽ cau mày như đang kìm nén điều gì đó.

Tô Hoài nhẹ giọng nói: “Ta đợi, đợi nàng như trước kia, không bận lòng chuyện gì mới chịu gần ta.”

Lục Diệu không đáp lời.

Anh lại nói: “Chỉ là ta cũng khó chịu, khi nàng ngồi lên người ta thì đừng quay cuồng, cử động làm ta xao động.”

Lục Diệu lạnh lùng đáp: “Có gan thì thả ta ra xem, xem ta có còn ngồi lên người ngươi mà quậy phá không.”

Cô quá hiểu tên đàn ông này, dù cô cứng cỏi đến đâu cũng không tránh khỏi bị anh làm mềm lòng.

Sau đó anh vẫn giữ cô thật chặt, không buông ra.

Cô cũng yên lặng, không làm gì thêm.

Không biết đã qua bao lâu, cũng không rõ lúc nào đêm đã khuya, Lục Diệu nhắm mắt, dựa vào lòng anh, không thể chống lại cơn buồn ngủ, cuối cùng thiếp đi.

Cô ngủ rồi, không còn khó chịu toàn thân, lại ngoan ngoãn vô cùng.

Tô Hoài vẫn tỉnh táo, tay vuốt nhẹ mái tóc đen mềm sau gáy cô, từng sợi từng sợi.

Cô nghiêng đầu tựa vào anh, thỉnh thoảng vô thức nhẹ nhàng cọ cọ áo anh.

Tô Hoài hơi ngẩng cằm, mặc cho cô cọ áo.

Ngược lại, Lục Diệu ngủ say nhất khi ở trong lòng anh.

Trước đây trong phòng có chút tiếng động cô liền tỉnh, nhưng lúc này anh nhẹ nhàng giữ cô trong vòng tay, cô vẫn không tỉnh.

Khi Lục Diệu tỉnh giấc, nhớ lại trạng thái lúc ngủ với Tô Hoài, lập tức tỉnh táo như tỉnh táo thần kinh, mở mắt.

Cô vô thức sờ nơi mình ngủ, là giường, lại sờ mặt trong mặt ngoài của giường, phát hiện chỉ có một mình cô.

Cô lại nhắm mắt, thở dài một hơi.

Nhớ lại tối qua, cô không biết là khi nào dựa vào anh mà ngủ.

Chiều tối Tô Hoài trở về, cả hai im lặng không nói gì.

Tô Hoài rửa tay thay quần áo, sau đó Kiếm Chỉnh mang quả ra, anh bóc vỏ từng múi rồi đưa cô ăn.

Anh hỏi: “Tối qua ngủ có ngon không?”

Lục Diệu ngập ngừng rồi hỏi lại: “Tối qua ngươi uống bao nhiêu rượu?”

Tô Hoài đáp: “Không nhớ rõ nữa.”

Lục Diệu nói: “Nếu ngươi không tới quấy rầy ta, ta ngủ sẽ ngon hơn nhiều.”

Cả hai đều hiểu câu đó là lời nói nhưng lòng không phải vậy, chỉ không ai vạch trần.

Chuyển sang Vân Kim.

Kính Vương từ đầu năm nay đã trở về Vân Kim thuận lợi.

Lúc đó y bắt cóc Lục Diệu ra khỏi thành là để lợi dụng tay Tô Hoài quét sạch những chướng ngại cản trở y hồi quốc.

Dù kế hoạch đó rủi ro nhưng với y là cách duy nhất có thể tự giải thoát trước đòn sinh tử.

May mà cuối cùng y thắng cược, trời không phụ, sau khi Tô Hoài đến giết những kẻ ám sát, y cũng rơi khỏi sườn dốc thoát được tay họ.

Nếu không, chờ Tô Hoài xử lý xong bọn sát thủ, người tiếp theo chắc chắn là y.

Y không thể thoát khỏi khu rừng ấy, nên nhảy xuống con suối chân núi trôi theo dòng.

May mà người Vân Kim nghe tin đã xuất động, đón được y kịp thời, mới giữ lại mạng sống.

Sau khi trở về Vân Kim, việc đầu tiên của Kính Vương là xử lý toàn bộ băng đảng của Bình Vương.

Trước đây, tuy Kính Vương uy tín cao, mưu lược trị quốc đầy mình, nhưng ông không tranh quyền đoạt lợi.

Hoàng đế Vân Kim rất tin cậy ông, đôi khi còn mong ông có lòng tham hơn.

Kính Vương trở lại triều đình, lần lượt khai quật hết tội danh Bình Vương liên kết với Tô Hoài, khiến Hoàng đế Vân Kim không thể dung tha.

Vì thế Bình Vương bị tống ngục, bè phái đều bị thanh trừ.

Một số quan văn bày tỏ ý kiến với Kính Vương nên trừ Bình Vương để tuyệt hậu họa.

Kính Vương suy nghĩ rồi nói: “Huynh đệ mà giết lẫn nhau, không phải điều ta mong muốn.”

Quan văn nói: “Nhưng trước đó, Bình Vương đã dùng mọi cách định hạ sát vương gia! Vương gia suýt chết, may mà sống sót trở về triều.”

Cuối cùng Bình Vương không chết nhưng chịu án giam trong lăng tẩm hoàng gia, hàng ngày sám hối trước tổ tiên.

————

Trang web không có quảng cáo bật lên.

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa
BÌNH LUẬN
Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

1 tuần trước
Trả lời

Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi

Hohoemi1601
Hohoemi1601

[Trúc Cơ]

3 tuần trước
Trả lời

Chương 548 và chương 550 không có nội dung

Tân Ngô Trần Minh
6 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
6 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện