Chương 701: Ta đợi ngươi
Sau đó, Lục Diệu dẫn Tô Hoài đi lên bờ ruộng giữa vườn dược thảo, phía sau có một đám nhỏ quấn quýt theo sau.
– Cậu rể lần sau khi nào lại đến vậy? – một đứa trẻ hỏi.
– Có lẽ là dịp Tết Đoan Ngọ, đến ăn bánh ú, – Lục Diệu đáp.
– Nếu không kịp Tết Đoan Ngọ thì sớm nhất cũng phải đến Trung Thu, – đứa trẻ khác vọng lời.
Lục Diệu nói: – Được rồi, anh ấy bận việc, chưa định ngày trở về, các ngươi đừng trông mong nhiều.
Thời điểm đó, Tuấn Thánh ở bên cạnh ngôi nhà gỗ gọi to: – Sao đi xa thế, mau quay lại đi.
Bọn nhỏ nghe vậy mới lưu luyến quay đầu trở về.
Mùa xuân trời đẹp, làn da Lục Diệu dưới ánh mặt trời trắng như tuyết, ánh sáng chói khiến người ta không thể mở mắt, nàng liền nheo mắt lại.
Đôi mắt đào hoa của nàng cứ như rực rỡ hơn cả sắc xuân nhân gian.
Hai người bước bên nhau, gió ấm áp thổi tới, làm bay bay tà áo hai người qua những cành cỏ ven bờ ruộng.
Cơ Vô Hà đã kéo xe ngựa đợi sẵn ở ven đường ra khỏi thung.
Nàng ngồi trên xe, một tay cầm roi ngựa, tay kia nhặt một cọng cỏ đuôi chó kẹp vào miệng, không thúc giục, thong thả đợi chờ.
Hắc Hổ nằm dài trên mái xe, dang rộng đôi cánh phơi nắng.
Nó thi thoảng đá chân, đảo người một vòng.
Cơ Vô Hà nói: – Hắc Hổ, mày biết không, mày đang hấp thu nhiệt đấy, đừng để bị nắng cháy mất.
Lục Diệu cùng Tô Hoài bước ra khỏi ruộng dược, Tô Hoài cúi đầu, tay đưa lên vuốt chiếc ngọc bội rồng buộc ở eo nàng, nói: – Chờ khi bình yên, không đợi được ngươi tìm ta, ta sẽ đến tìm ngươi.
Lục Diệu mỉm cười nhếch môi, nét cười tựa gió xuân: – Cứ tùy ngươi.
Tô Hoài nhìn thẳng vào nàng: – Ta sẽ chuẩn bị áo cưới cho ngươi.
Lục Diệu hơi sửng sốt, quay đầu nhìn núi xanh xa xa, trong mắt vẫn còn điểm nụ cười, nói: – Cũng được.
Tô Hoài nói: – Đi thôi.
Anh xoay người, Lục Diệu hỏi: – Ta có phải tiễn ngươi thêm một đoạn đường không?
Nàng đã mở lời như vậy, Tô Hoài tất nhiên đồng ý.
Hai người cùng ngồi trên xe ngựa, Lục Diệu lấy ra một dải lụa dài định bịt mắt anh, những cảm xúc chia ly mặn nồng vừa rồi bỗng nhiên vơi bớt, khiến Tô Hoài tỏ ý không hài lòng: – Ngươi đúng là sợ ta nhớ đường mà.
Lục Diệu cười, cúi người lại, vừa cột lụa vừa nói: – Có cách nào khác đâu, người đặc biệt phải dùng cách đặc biệt.
Cơ Vô Hà lái xe xuất phát, Lục Diệu nói thêm: – Dù có thể sử dụng công lực, trên đường trở kinh vẫn nên tránh rắc rối để giữ gìn thân thể.
Tô Hoài không thấy được, chỉ có thể sờ soạng Lục Diệu, ôm nàng vào lòng, không nói gì, chỉ cúi đầu hôn nàng.
Anh hôn lên trán nàng, rồi dần tìm đến môi.
Lục Diệu nhìn người đàn ông kia, dù bịt mắt cũng không thể bình tĩnh.
Anh tìm đến môi nàng rồi hôn đi hôn lại không ngừng.
Lục Diệu để mặc, phần nào cảm nhận được gã chó săn này sắp phải chia xa, không muốn bỏ lỡ phút giây nào để níu kéo.
Khi anh hôn lên cằm và dái tai, Lục Diệu hơi ngẩng đầu, dựa vào lòng anh, mắt cười mơ màng đầy mềm mại, bất giác cong khóe môi, đôi môi son đỏ mọng vì anh hôn thêm phần quyến rũ.
Nàng ôm lấy đầu Tô Hoài, dịu dàng nói: – Đủ rồi, đừng làm loạn nữa.
Tô Hoài không thấy được, nhưng sát mặt nàng, nhận ra sự thay đổi trên nét mặt nàng, hỏi: – Ngươi vẫn còn cười được sao?
Lục Diệu đáp: – Ta không cười thì khóc sao?
Có lẽ lời đó kích thích gã chó săn, anh giở người đè nàng vào thành xe, hôn không biết dừng, chỉ ngày càng mãnh liệt và say mê.
Đang lúc anh hôn say đắm thì Lục Diệu dùng tay móc lấy một chiếc kim bạc, bất ngờ chích vào gáy anh.
Khoảnh khắc đó, Tô Hoài khựng lại, cuối cùng cũng dừng hôn.
Lục Diệu thì thầm bên tai anh, giọng nhỏ chỉ có hai người nghe thấy: – Ta đợi ngươi.
Có lẽ anh đã không nghe thấy, nhẹ nhàng cúi đầu, từ từ tựa vào vai Lục Diệu, nàng thuận tay ôm lấy anh.
Bất ngờ anh thiếp đi.
Lục Diệu môi bị anh hôn đến đỏ au, thở dài một hơi.
Ngoài kia Cơ Vô Hà nghe thấy nàng thở, hỏi: – Người bị hôn say rồi à?
Lục Diệu gật đầu một cái.
Cơ Vô Hà cười: – Xem ra vẫn phải dựa vào tao đây.
Nàng vốn là vậy, dù ở đâu, lúc nào cũng giữ đúng phép tắc cần có.
Dù gã chó săn đã có tình cảm tốt với nàng, dưới tay nàng vẫn không tránh khỏi sự kiểm soát.
Người ra vào Thung Lũng Dược thảo đều bị niêm phong cảm giác hoặc ngủ mê man, gã chó săn cũng trải qua đủ cả.
Cơ Vô Hà nói tiếp: – Sau khi ngươi thực sự lấy anh ta làm chồng, anh ta mới thật sự là người nhà ta.
Nói xong, nàng phất roi, xe ngựa nhanh chóng lao về phía trước.
Đề xuất Cổ Đại: Giúp Phu Quân Đông Sơn Tái Khởi, Chàng Lại Cưới Công Chúa
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.