Chương 620: Không Muốn Chết Phải Kiêng
Sau khi Lục Diệu lấy được những loại dược liệu quý hiếm trong phủ Thường Bưu, cơ bản nàng có thể ở trong phòng suốt ngày mà không cần ra ngoài.
Tối hôm đó, nàng đã dùng vài vị thuốc, tắm cho Tô Hoài bằng bồn thuốc rồi châm cứu khóa kinh khí hải cho y.
Khi đó, nàng ngồi phía sau nhìn những gân tím nổi trên lưng y, rút kim ra rồi nói với sắc mặt không hề nhẹ nhõm: “Từ hôm nay về sau, ngươi cũng phải giống ta, tuyệt đối không được dùng đến chân khí.”
Khi còn ở trong quân doanh, điều kiện hạn chế, chỉ có thể tạm thời giúp y ức chế tình trạng chứ không thể liên tục chữa trị.
Hơn nữa, thằng khốn này vốn dĩ chẳng biết giữ gìn, nên tình trạng của y không những không cải thiện, chỉ là chưa đi đến mức tồi tệ hơn.
Nhưng kiểu này tiếp tục thì chẳng có lợi chút nào cho y. Bề ngoài trông chẳng có gì bất thường, nhưng thật ra mỗi ngày đều đang hao tổn ngược lại, nếu cứ thế thì y không thể chịu đựng lâu.
Lục Diệu lại nói: “Còn phải kiêng việc phòng the.”
Tô Hoài hỏi: “Cấp bách gì vậy?”
Vừa nói y quay đầu lại nhìn nàng, Lục Diệu một tay chống vào lưng y, nhanh chóng châm một mũi kim vào huyệt đại huyệt sau lưng y rồi nói: “Đừng động đậy. Điếc không phải điếc như ngươi đâu.”
Tô Hoài hỏi: “Kiêng phòng the là em chỉ kiêng ở trong phòng thôi, ra ngoài thì không sao đúng không?”
Lục Diệu nạt: “Nếu ngươi còn muốn sống thì phải kiêng tuyệt đối chuyện nam nữ!”
Tô Hoài nói: “Bác sỹ Mạc trước kia nói, chuyện này không ảnh hưởng tới cuộc sống riêng tư của tôi mà.”
Lục Diệu cáu kỉnh: “Trước kia thế nào, bây giờ ngươi ra sao? Trước kia còn có thể khống chế, giờ nếu không biết tiết chế, ngươi sống được bao lâu cũng tính bằng ngày.”
Tô Hoài hỏi: “Tôi không dùng chân khí, có phải không được vận động thể lực không?”
Lục Diệu nói: “Vận động thể lực cũng làm cho khí huyết vận hành hơn nhanh. Hơn nữa, chỉ cần ngươi một lần thoát tinh, âm dương tiêu hao sẽ làm cho nó nhân lúc ngươi trống rỗng mà phát triển mạnh hơn.”
Tô Hoài đáp: “Tôi không thoát tinh.”
Lục Diệu nói: “Nếu ngươi muốn chết trẻ thì cứ làm đi.”
Khi Lục Diệu rút kim ra, bất chợt nghe y nói: “Nàng có phải sợ ta chết trước nàng không?”
Lục Diệu ngừng tay, nói: “Ngươi nói vớ vẩn gì vậy?”
Tô Hoài đáp: “Nếu nàng sợ thì ta sẽ không chết sớm đâu.”
Lục Diệu nói: “Nghe thế nào cũng giống như đang rủa ta chết trước ngươi vậy.”
Tô Hoài nói: “Chết sớm có gì xấu? Đợi nàng bảy tám mươi tuổi, chết rồi ta còn giúp nàng chôn, ta chết rồi nàng có bò ra khỏi quan tài mà giúp ta chôn không?”
Lục Diệu: “…”
Lục Diệu nói: “Nhân lúc tay ta còn cầm kim bạc, ta nhân tiện giúp ngươi khóa luôn huyệt câm đi.”
Nhờ vừa có dược lực, lại có kim bạc của Lục Diệu gia trì, đêm đó Tô Hoài ngủ rất say.
Đến hôm sau, y đi ra ngoài làm việc, Lục Diệu ở trong phòng, tập hợp các loại dược liệu, những thứ nào có lợi cho y thì bắt tay vào luyện thuốc.
Ngược lại, nàng còn khá bận rộn chứ không hề thiếu việc.
Khi Ti Giai Vô Hà đến tìm Lục Diệu, Lục Diệu bắt cô giúp mài thuốc.
Ti Giai Vô Hà nhìn vào củ nhân sâm nguyên vẹn, cảm thấy có chút tủi thân nói: “Nhân sâm trăm năm tuổi này, nàng cũng định dùng để chữa cho thằng khốn đó à?”
Lục Diệu nói: “Đây là thứ cực bổ, nó thì không thể dùng được.”
Ti Giai Vô Hà liền buột miệng: “Vậy thì để ta dùng bổ đi.”
Lục Diệu nói: “Mặc dù thể chất của ngươi hoàn toàn không cần, nhưng nếu ngươi nhất định muốn thì cũng không thành vấn đề.”
Ti Giai Vô Hà vui mừng: “Nhân sâm quý giá như thế, Yêu Nhi thật sự dành cho ta dùng sao?”
Lục Diệu nói: “Dù có quý giá đến đâu, nếu không dùng tận dụng thì cũng chỉ là thứ chết thôi.”
Ti Giai Vô Hà phấn khởi chạy đến ôm chầm lấy Lục Diệu nói: “Ta biết Yêu Nhi vẫn đối tốt nhất với ta.”
Ti Giai Vô Hà quay đi lấy nhân sâm nói: “Vậy ta làm một con gà đi, dùng thứ này hầm súp. Một bát cho nàng, một bát cho ta.”
Lục Diệu trầm ngâm rồi nắm lấy tay cô đang cầm nhân sâm: “Nếu để ngươi đem toàn bộ ninh gà hầm thì chắc sẽ bổ đến chết mất.”
Rồi nàng dùng kéo nhỏ cắt một đoạn rễ nhân sâm rồi nói: “Chỉ lấy ít thôi, mang đi hầm đi.”
Ti Giai Vô Hà hỏi: “Chừng ấy đủ không?”
Lục Diệu: “Chỉ thế là đủ rồi.”
Ti Giai Vô Hà vui vẻ đem đi, Lục Diệu nhắc nhở: “Khi hầm gà không cho Hắc Hổ ăn.”
Đến trưa, súp gà đã được mang tới.
Con gà do Kiếm Sương chịu trách nhiệm lấy về.
Để tránh Hắc Hổ đến ăn trộm, y còn chuẩn bị thêm một con riêng cho nó.
Ti Giai Vô Hà tuy không ưa Luyện Chỉnh và Kiếm Sương hai tên ngốc này, nhưng ngoài tiền bạc cô rất hào phóng, còn theo nguyên tắc chia sẻ vật tốt, hơn nữa Kiếm Sương cũng có góp sức, nên nhìn ai cũng có phần.
Đến trưa, khi Luyện Chỉnh theo Tô Hoài về thì hai tên ngốc kia mỗi người có một bát súp gà.
Đề xuất Cổ Đại: Trước Khi Bị Sao Gia: Phu Nhân Dọn Sạch Quốc Khố, Vác Bụng Bầu Đi Lưu Đày
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.