Chương 355: Quả thật là kẻ hèn hạ
Chính vào lúc Tô Hoài vớ được Lục Diệu, Lục Diệu bỗng nhiên nổi đầu lên khỏi mặt nước, ngoảnh lại túm lấy tay Tô Hoài rồi kéo anh ta xuống nước.
Ngay lập tức trong giếng vang lên tiếng nước dội xôn xao.
Nàng động tác nhanh nhẹn, kéo hắn xuống nước rồi tìm cách dựa lên người hắn để nhảy lên trên.
Quả thật nàng đã thành công, nhưng mới vừa chạm được tay lên thành giếng thì chân cổ đột nhiên bị siết chặt.
Nàng cúi đầu nhìn thì thấy gã khốn kiếp đó lại níu lấy cổ chân mình.
Ngay tức khắc, hắn lại mạnh mẽ kéo nàng xuống dưới.
Tiếng nước càng lúc càng ồn ào hơn, nàng lại rơi trở lại dưới đáy giếng.
Ai mà ngờ được rằng, phía ngoài lính tráng và cấm vệ quân lùng sục khắp nơi tìm kiếm, nhưng hai người họ lại đấu nhau trong đáy giếng.
Cuối cùng, không có nghi ngờ gì, Lục Diệu phải chịu thua.
Dù nàng không địch nổi hắn, nhưng trong lòng nén tức ấy không được giải tỏa thì thật khó chịu.
Nhìn thấy hắn bị mình kéo xuống nước, ướt sũng như con chó đi lạc, nàng cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn.
Lục Diệu bị hắn áp vào thành giếng, mặt nước chảy dài trên mặt, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Ngươi là kẻ trước tiên dời đát bịt miệng giếng không cho ta thoát ra, vậy ta cũng để tương gia ngươi xuống đây nếm trải cảm giác này.”
Tô Hoài dường như cũng bị nàng kích thích, hắn cũng cười đáp: “Tốt, đã mời ta xuống, nếu ta không nếm thử thì chẳng phải có lỗi với nàng sao.”
Nói rồi, dưới nước bàn tay hắn liền vén nhẹ váy áo nữ nhân.
Lục Diệu giật mình, hắn định làm gì trong này?
Nàng nói: “Tương gia đừng hiểu lầm ta, ta ý là mời ngươi xuống đây ngâm mình trong nước thôi.”
Tô Hoài nói: “Chỉ ngâm nước thì có gì vui đâu?”
Nàng lập tức đá hắn mấy phát, nhưng hắn một tay giữ chặt chân nàng rồi giơ mặt đến gần nàng hôn.
Môi chạm môi, lẫn trong làn nước trong mát của giếng, khiến môi mỗi người lạnh buốt, nụ hôn cũng lạnh giá.
Hai người giằng co trong chốc lát, hơi thở hỗn loạn vang dội trong không gian chật hẹp quanh thành giếng, gợi lên bao điều mơ tưởng.
Lục Diệu lầm bầm: “Đồ hèn hạ, ngươi còn biết xấu hổ không? Chẳng phân biệt chốn chốn đã làm bậy!”
Quần áo trong nước càng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Tô Hoài chỉ giữ chặt thân thể nàng, khiến chân nàng mất điểm tựa, đôi tay cũng không thể bám vào các ụ đá trên thành giếng.
Khi Tô Hoài buông tay, nàng bất ngờ không tựa được gì, toàn thân đuổi theo chìm xuống.
Lục Diệu đành phải giang tay ôm chặt lấy hắn.
Nàng hai tay ôm lấy cổ hắn, hai chân quấn quanh eo.
Hơi thở nàng hỗn loạn, nhẹ nhàng thở ra, định mở miệng chửi thì trông thấy hắn cúi nửa đầu, mũi chạm vào nàng, ánh mắt nhìn chằm chằm đôi môi nàng.
Những giọt nước trong vắt lăn dài trên sống mũi và cằm hắn từng giọt một.
Dưới ánh trăng, quả thật y như một con yêu quái.
Hắn dường như đang chờ nàng mở miệng chửi hắn.
Nhưng Lục Diệu chặt môi lại.
Hắn chờ một lúc không thấy nàng nói gì, liền đặt tay lên đầu nàng từ từ hôn mạnh, một tay giữ chặt eo nàng, dồn sức ép xuống.
Nàng nhíu mày, nhưng ngay khoảnh khắc đó, hắn quấn lấy môi nàng, cuồng nhiệt hôn say đắm.
Lục Diệu bị ép vào thành giếng, tiếng nước lăn tăn vang lên từng đợt nhẹ nhàng.
Nàng vẫn không có điểm tựa, chân quấn chặt quanh người hắn, gã khốn kia càng say đắm sâu sắc hơn.
Nàng ngẩng cổ hơi thở gấp, Tô Hoài đổi chỗ hôn lên cổ nàng, hút lấy dái tai.
Không biết do hắn không bình thường hay nàng không ổn, khiến Lục Diệu cảm nhận hắn có gì khác trước.
Hắn dường như trở nên dịu dàng hơn.
Lục Diệu ngước nhìn trăng trên trời, bỗng hỏi: “Trước đây ngươi nói chơi hai lần là chán rồi, vậy bây giờ đã là lần thứ mấy?”
Tô Hoài đáp: “Ngươi xem ta có chán không, lúc nào chán, do ta quyết định.”
Lục Diệu nói: “Lần nào hứa xong lại thất hứa, tương gia có đau mặt không?”
Tô Hoài từ bên tai nàng ngẩng lên: “Ta đau mặt, em có muốn giúp ta xoa xoa không?”
Lục Diệu nhìn gã mặt dày này, khinh bỉ nói: “Quả thật là kẻ hèn hạ.”
Nói xong, nàng lại bị hắn giữ chặt eo mơn trớn, không khỏi nhẹ tiếng rên, mắt mờ ảo bật lên màu nước, nhìn trăng cũng mơ màng.
Hắn hỏi: “Ngươi định đi đâu vậy?”
Một lúc lâu, Lục Diệu giọng khàn nói: “Ngươi có thời gian ở đây với ta, sao không đi tìm cho rõ ràng đêm nay ai đã lập kế này?”
Nàng ngập ngừng, nét mặt lạnh nhạt nói tiếp: “Người cũ của ngươi chắc không muốn thấy ta ở bên cạnh ngươi, lần nào cũng vậy, không để ta có đường lui mới thôi.
“Ngươi hứa sẽ giúp ta tìm thứ cần, vậy sao lại chần chừ không làm?
“Nếu ta phục hồi sớm hơn, có cần phải trốn tránh ngươi như thế này? Có cần phải núp dưới nước chăng?
“Có cần phải bị người cũ hắn dồn ép tới mức tinh thần cảnh giác khắp nơi như vậy không? Tô Hoài, không phải lần nào ngươi cũng đến kịp đúng lúc.”
Tô Hoài áp chặt nàng vào người, trong ánh mắt dừng lại trong giây lát.
Đề xuất Cổ Đại: Quốc sư mau chạy! Tiểu thần toán nhà ngài lại tiên đoán rồi!
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.