Chương 265: Ta cứ thế mà ngủ
Lục Diệu nhìn Tô Hoài cầm con dao sắc ngắm nghía, trong lòng không biết hắn đang mưu tính chuyện gì, thật sự hơi sợ hắn đột nhiên phát điên mà lật dao về phía mình thì phải làm sao. Vì thế, nàng tiến lên hai bước, thử lấy con dao khỏi tay hắn, nhưng thất bại, liền nói: “Tướng quân, trời đã khuya rồi, hay là về phòng nghỉ ngơi sớm đi. Mấy ngày nay ta thấy ngươi cũng bận rộn vô cùng, chắc chắn rất mệt rồi.”
Tô Hoài đáp: “Ta đêm nay cứ ngủ ở đây.”
Lục Diệu im lặng một lát, nói: “Ở đây ta không có chỗ ngủ. Ngươi cũng nhìn thấy rồi, A Nhu đang ngủ ở giường ta.”
Tô Hoài trong tay vẫn cầm con dao, nhìn nàng nói: “Ngươi nói không có chỗ ngủ sao?”
Lục Diệu nhìn lưỡi dao sắc nhọn, nghiến răng, cuối cùng đành phải chia đôi chiếc sập mà mình đang nằm cho hắn.
Mấy ngày qua Lục Diệu luôn lo lắng tình trạng của A Nhu, bản thân cũng không ngủ được một giấc yên ổn, thật sự không có tâm trí đối phó với hắn. Nhưng gã chó đàn ông ấy dường như chỉ tùy tâm trạng mà hành động, nàng càng không có tâm trạng thì hắn lại càng vui vẻ.
Khi Lục Diệu rửa mặt xong trở lại, phát hiện Tô Hoài đang nằm phía ngoài, để phần phía trong cho nàng.
Nàng đành hừ mặt bò vào trong nằm, quay người về phía trong, lưng quay lại với hắn.
A Nhu vẫn còn trong phòng, gã chó đàn ông gian xảo như vậy, làm sao nàng có thể thả lỏng cảnh giác.
Chiếc sập này vốn đã không rộng, giờ lại phải chen chúc với hắn càng thêm chật chội.
Nàng quay mặt về phía tường cũng có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn, không khỏi cảm thấy mệt mỏi.
Lục Diệu một lúc tỉnh không nổi, mỉa mai nói: “Để giường êm ấm trong nhà mình không ngủ, lại chạy đến đây chen chúc trên sập, chẳng lẽ là đi ra ngoài mà chẳng mang nổi cái đầu sao?”
Tô Hoài nói: “Ngủ mấy lần trên giường ta, mới biết giường ta mềm hơn sao?”
Hắn vừa nhắc, Lục Diệu không khỏi nhớ lại những lúc ở trên giường hắn, tức đến ngực nghẹn khí ngắn, nói: “Không bằng thì phòng khách phía trước còn thoải mái hơn, còn có tiểu cô nương sưởi giường.”
Tô Hoài nói: “Ngươi không thể sưởi giường được sao?”
Lục Diệu đáp: “Ta sưởi mẹ ngươi.”
Vừa dứt lời, nàng bỗng bị Tô Hoài kéo lấy tay, một lực mạnh khiến nàng lật người lại.
Liền ngay sau đó, thân hình hắn dồn đè, mùi hương quen thuộc mà nàng ghét bỏ càng thêm đậm đặc, ngay sát bên mũi, len lỏi vào tận trong.
Nàng đá hai chân hắn, song bị hắn đè chặt đôi gối, tay cũng bị hắn nắm chặt không buông.
Tô Hoài cúi đầu cắn lên môi nàng, đôi môi còn thoáng chốc chạm vào cổ nàng, cảm giác khó tả, Lục Diệu không khỏi ngẩng đầu kéo dài đường cong cổ mình, vô cùng thon thả thanh tú. Hắn dần đi xuống, một miếng cắn lên ngực nàng.
Lục Diệu kêu lên một tiếng, không thể động tay, chỉ đành nghiêng đầu cắn một miếng vào vai hắn.
Tô Hoài ngẩng đầu nhìn nàng nói: “Ngươi không mềm hơn giường sao?”
Lục Diệu nhìn thấy thần sắc trong mắt hắn, như chứa sóng ngầm, nếu kích động hắn thêm lần nữa, có lẽ gã chó này sẽ không màng trong phòng còn có người mà xé rách quần áo nàng tại chỗ.
Nàng liền dịu giọng nói: “Tướng quân đã mệt rồi, hay là ngủ đi.”
Tô Hoài nhìn nàng một lúc lâu, nhìn đến da đầu nàng nổi gai ốc, sau đó hắn cũng chậm rãi cúi người, đầu chui vào hõm cổ nàng.
Lục Diệu đợi một lúc, gã vẫn đè nàng không rời, không khỏi nhúc nhích, hơi không thoải mái nói: “Ngươi dậy đi.”
Tô Hoài mày nhíu lên nét mệt mỏi, khép mắt nói: “Ta cứ thế mà ngủ.”
Lục Diệu không kiên nhẫn nói: “Cứ vậy mà ngủ thế nào?”
Tô Hoài đáp: “Cái sập này cứng, ta ngủ trên cái mềm hơn, lại còn có cái có thể sưởi giường.”
Lục Diệu: “…”
Sau đó gã chó đàn ông thật sự đè nàng không rời được, Lục Diệu cảm thấy ngực như bị tảng đá lớn đè nặng, ngột ngạt khó chịu, nghiến răng nghiêm nghị nói: “Tô Hoài, ngươi đè chết ta rồi.”
Tô Hoài đáp: “Ta muốn xem có đè chết được ngươi không.”
Lục Diệu quát: “Đồ khốn chó chết.”
Nàng càng tức có vẻ gã chó đàn ông càng vừa lòng, mình tức đến chết cũng được, hắn cũng vẫn đè trên người nàng ngủ cho thỏa.
Không ngờ, hắn thật sự ngủ được.
Chắc là mấy ngày nay hắn cũng không có lúc nghỉ ngơi.
Lục Diệu cũng rất mệt, nhưng không được thoải mái như hắn, mùi vị hắn xâm nhập cơ thể như rửa gan phế, khiến nàng toàn thân mỏi mệt, lưng ra mồ hôi, mê man mơ màng, cuối cùng ngủ được, lại liên tục mơ thấy tảng đá lớn đè lên ngực.
Trong mơ, chiếc búa tạ cứ đập nhiều lần lên ngực, nhưng sao tảng đá chết tiệt này vẫn không vỡ?
Rồi nàng tỉnh dậy tức giận, phát hiện gã chó đàn ông vẫn đè trên người mình, như xác chết chẳng động đậy.
Điểm quan trọng là hai tay nàng còn bị hắn khoác khóa, cánh tay tê cứng rồi.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Vả Mặt Mẫu Thân Não Tình Yêu
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.