Chương 1636: Cậu thật sự phiền quá đi
Dung Cẩm Thư cũng hỏi Miên Miên: "Tôi thấy không ưa cậu như vậy, cậu cũng chẳng thích tôi, vậy sao lại giúp tôi?"
Miên Miên chống cằm, nhìn những chú cá dưới nước, đáp: "Chỉ vì thấy cậu đáng thương thôi."
Dung Cẩm Thư vốn còn đang uể oải, nghe thế liền như được tiếp thêm sức mạnh, nói: "Ai bảo cậu thấy tôi đáng thương chứ! Việc gì phải xen vào, hừ!"
Miên Miên nói: "Cậu nói đúng đấy, tôi chính là thích xen vào chuyện người khác. Lúc nãy nếu tôi không quan tâm, có khi còn được trông thấy cậu khóc nữa đó."
Dung Cẩm Thư tức giận: "Ai mà khóc chứ!"
Miên Miên nói: "Mắt cậu đã đỏ lên rồi kìa."
Dung Cẩm Thư đáp: "Không thể nào! Mộc Miên Miên, cậu thật sự phiền quá đi!"
Lẽ ra cô còn đang buồn bã, nhưng giờ nổi giận thì làm sao mà còn buồn được, chỉ mải tranh cãi với Miên Miên mà thôi.
Cô đứng dậy, bước đi giận dữ, còn không quên chửi thêm một câu: "Phiền toái!"
Miên Miên dụi mắt, làm một khuôn mặt nhăn nhó trả lời: "Lưỡi líu lưỡi lưỡi."
Thật ra Miên Miên rất ít khi cảm thấy ai đó phiền phức, hầu hết lúc nào cũng là Dung Cẩm Thư thấy cô phiền mà thôi.
Dù phiền đến mấy, không vừa ý thế nào thì cũng chỉ là đấu khẩu bằng lời, chưa từng đến mức động tay động chân hay làm gì đó.
Chỉ có một lần nhỏ, hồi còn bé, Dung Cẩm Thư muốn bắt nạt Miên Miên, cố gắng nắm má cô, nhưng bị Miên Miên khóc toáng lên phản công.
Từ trước đến nay, Dung Cẩm Thư chỉ thấy tức đến nỗi muốn cắn người, vừa không ưa cô lại chẳng thể động đến, lúc nhỏ thấy người khác bắt nạt cô, nàng còn phải vì toàn cục mà đi báo người lớn đến giúp đỡ.
Ngẫm lại quả thật rất ấm ức.
Sau khi Cẩm Thư trở về cung, chẳng hề nhắc tới một chữ nào, chỉ cẩn thận phòng bị từng li từng tí, sợ làm vua Thái Hậu khó chịu.
Trường Cảnh rõ ràng đang cố tình trì hoãn việc chọn tranh chân dung hoàng hậu, miễn là người khác không nhắc tới, y cũng không đả động, đến khi Thái Hậu và quần thần thúc giục nhiều lần, y mới đành ra mặt đối diện sự việc.
Rốt cuộc tuyển chọn hoàng hậu là chuyện cực kỳ trọng đại, phải trải qua nhiều bước, mỗi giai đoạn đều tốn thời gian, sau khi định ra ứng viên còn phải chuẩn bị trong hậu cung, không thể trong ngày một ngày hai mà hoàn thành.
Chỉ riêng từ áo hoàng hậu đến vương miện phượng hoàng thôi, e phải mất cả năm nửa năm mới xong, nên tốt nhất là đưa vào quy trình càng sớm càng tốt.
Trường Cảnh nói: "Chân dung gửi vào cung, ta hoàn toàn không thể xem được, chọn ngày để các gia tộc quý nữ vào cung tập trung, để họa sĩ trong cung vẽ lại chân dung từng người."
Vậy nên hôm đó, các quý nữ gia tộc vận nội lực, tỉ mỉ trang điểm, tranh nhau khoe sắc trong vườn thượng uyển, mong được diện kiến hoàng thượng.
Chỉ tiếc Trường Cảnh chẳng xuất hiện, chỉ sai họa sĩ hoàn thành nhiệm vụ.
Các quý nữ ngồi trên ghế, mỗi người ứng với một họa sĩ vẽ tranh.
Ngồi mãi nửa ngày trôi qua, không được cử động, đều cố gắng giữ dáng điệu nghiêm chỉnh, mặt mày kiểm soát biểu cảm, phô diễn nét đẹp nhất trên khuôn mặt.
Miên Miên khi đến vườn thượng uyển thì các họa sĩ đã vất vả hơn một giờ rồi.
Cô nhìn qua đây, ngó qua kia, thấy rất mới lạ.
Rốt cuộc mỹ nữ chuẩn bị gả trong triều đều tụ tập ở đây.
Chỉ có điều quý nữ ngồi lâu quá giữ biểu cảm không đổi, gương mặt đều cứng đờ.
Người thì không biết cười thế nào, người giữ mãi nụ cười khóe miệng cũng chẳng biết thu lại ra sao, người khác còn chẳng biết là đang cười hay không.
Miên Miên đi từ đầu này sang đầu kia tất nhiên nhìn thấy Dung Cẩm Thư cũng có mặt trong số đó, nhưng xếp sau mấy vị.
Dung Cẩm Thư cũng đã ngồi đông cứng, nhưng nàng từ nhỏ đã học lễ nghi trong cung, trình độ này không để lộ dấu vết gì.
Khi Miên Miên tới, Cẩm Thư liền nhìn thấy cô, sắc mặt thay đổi một chút, nhưng tư thế vẫn hoàn toàn bình thường.
Hai người giao ánh mắt, thấy hôm nay Cẩm Thư cũng tráng lệ váy áo, Miên Miên đứng bên họa sĩ, cùng xem tranh, rồi lại ngước lên nhìn người.
Xem một lát, Miên Miên bắt đầu góp ý với họa sĩ, ví dụ đừng vẽ nàng gầy quá, rõ ràng mặt nàng không nhỏ vậy; cũng đừng làm mắt nàng to quá, vì thật ra mắt nàng không to như thế.
Dung Cẩm Thư bực đến mũi cứ muốn bị lệch, nhưng không thể cử động lung tung, chỉ đành dùng ánh mắt liên tục liếc cô.
Rồi Miên Miên nói với họa sĩ: "Đúng rồi, hãy cứ vẽ y như diện mạo hiện giờ của nàng."
Dung Cẩm Thư chịu không nổi: "Mộc Miên Miên, cậu đừng có quá đáng quá!"
Nếu không vì thân phận không cho phép, nàng đã xông tới đánh người rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Trong Những Tháng Ngày Hoang Mang Ấy, Em Cũng Từng Yêu Anh
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.