Chương 1623: Vào rừng
Sau đó, Thái Hậu để các tiểu thư cùng Miên Miên đi chơi.
Bãi cỏ rộng rãi, trời thu trong xanh, đúng là thời điểm thích hợp để thả diều.
Mỗi tiểu thư mỗi người một con diều, nhưng họ không chạy nhanh được nên những con diều cũng không bay cao. Chỉ có Miên Miên và Quấn Quấn hợp tác nhịp nhàng, diều của họ nhanh chóng bay lên và càng lúc càng cao.
Mấy tiểu thư khác đã nổi giận từ lâu, bực tức nói với Miên Miên: “Khi cô không về, Công chúa Thân vương đâu đâu cũng mang theo người hầu này bên cạnh cô, người không biết tưởng chừng cô mới là con gái công chúa ấy chứ.”
Miên Miên đáp: “Cô ấy không phải người hầu, cô ấy là em gái tôi.”
Tiểu thư giọng điệu yếu ớt nói: “Cô coi cô ấy là em gái, ai biết trong lòng cô ấy nghĩ gì? Biết đâu cô ấy còn mong cô không trở về, để cô ấy có thể thay thế cô.”
Mấy tiểu thư khác cũng đồng tình: “Đúng vậy, nhà chú thứ hai của tôi cũng thế, trước đây có người em họ xa tới, luôn muốn vượt mặt chị họ tôi, cuối cùng chẳng phải là muốn thay thế chị ấy sao.”
Mấy tiểu thư vẻ mặt lo lắng, giọng điệu như khuyên răn cho Miên Miên tốt, nói: “Cho nên, Công chúa nên để ý một chút. Nhiều gia đình con sinh ra không ngoan rồi, tưởng chủ nhân dễ đối phó liền ngày càng lấn tới, cuối cùng trở nên liều lĩnh đến mức không biết xấu hổ.”
Quấn Quấn không giải thích một lời, chỉ chăm chú thả diều cho tốt.
Miên Miên nghe như không nghe, chú ý hoàn toàn vào con diều, nói: “Thả cao hơn, cao hơn nữa!”
Sau đó, tiếng kèn báo hiệu vang lên, cuộc săn thu bắt đầu.
Miên Miên nghe vậy liền hưng phấn nói: “Em gái, em có thể tự thả diều được không? Anh phải đi săn đây.”
Quấn Quấn đáp: “Em làm được, còn cô, vào rừng săn là việc đàn ông, cô có được không?”
Miên Miên nói: “Tất nhiên là được, em đứng đây đợi anh, khi anh bắt được con thú sẽ đem về cho em!”
Quấn Quấn biết Thừa tướng và Vương phi đều không ngăn cản Miên Miên, cô tất nhiên cũng không thể ngăn, chỉ dặn dò phía sau: “Vậy cô phải cẩn thận.”
Miên Miên đã chạy ra xa, đáp: “Em biết rồi!”
Trường Cảnh đã nghe nói Miên Miên cũng sẽ vào rừng, biết cô ấy không phải cô bé yếu đuối, hơn nữa nhìn bộ đồ cô mặc cũng rõ là để đi săn, nếu không cho cô đi thì coi như mất vui nhiều.
Nên Trường Cảnh tự đi chọn cho cô một con ngựa, nhưng vẫn có chút không yên tâm hỏi: “Cô từng học cưỡi ngựa trên núi chưa?”
Miên Miên đáp: “Yên tâm đi, em biết mà, khi về nhà với Như Ý ca ca, em đã học cùng anh ấy rồi.”
Trường Cảnh có chút ghen tị: “Như Ý ca ca, miệng thì suốt ngày nhắc đến hắn, sao không nhớ bác đây này?”
Miên Miên nói: “Em nhớ Hoàng Thúc, nhưng Hoàng Thúc cũng không nghe thấy, giống như em nhớ Như Ý ca ca, bây giờ hắn có nghe được đâu?”
Trường Cảnh nhìn cô một lúc, sau đó chọn cho cô con ngựa nhỏ hơn một chút nhưng rất khỏe mạnh, dặn dò: “Lát nữa cô theo ta đừng chạy quá xa, hiểu chưa?”
Miên Miên gật đầu, nói: “Nếu có thú, có thể em sẽ không nhường ngài đâu.”
Trường Cảnh cười nói: “Ta cũng không nhường cô, chỉ mong cô đừng trách ta dùng sức mạnh áp đảo thôi.”
Miên Miên đáp: “Đã là thi đấu, tất nhiên phải công bằng.”
Mỗi người vào rừng đều được trang bị một bộ cung tên, mỗi bộ đều khác nhau, có ký hiệu để phân biệt con thú nào là do ai bắt được.
Các ký hiệu làm rất kỹ, khó giả mạo, được đóng dấu lên mũi tên, dùng họ của từng nhà làm nhãn hiệu.
Chỉ mỗi mũi tên của Hoàng đế khác biệt, mũi tên không đóng dấu nhưng lông mũi tên là màu vàng.
Chuẩn bị xong, đoàn người cưỡi ngựa chờ lệnh, trong đó có những quan viên triều đình trực tiếp tham gia, cũng có con cháu quan lại, hầu hết gia đình quan lại đều cử người đại diện.
Ngay khi tiếng kèn vang lên, mọi người cùng thúc ngựa lao vào rừng.
Trường Cảnh và Miên Miên chạy đầu đoàn, nhìn thấy Miên Miên cưỡi ngựa rất vững vàng, yên tâm bắt đầu tìm kiếm con mồi.
Khi y thấy con thú, giương cung rút tên, Miên Miên tay đã bắn mũi tên rời khỏi dây cung, tiếng xèo xèo bay trúng đích.
Trường Cảnh quay lại nhìn, thấy cô rạng rỡ sắc thái làm người mê mẩn, Miên Miên mỉm cười, ánh mắt trong sáng rõ ràng, nói: “Ta không chỉ không cần Hoàng Thúc tha cho, mà Hoàng Thúc có khi phải dốc sức lắm mới theo kịp ta.”
Trường Cảnh không những không giận mà còn vui vẻ cười lớn, nói: “Thế thì ta yên tâm rồi. Miên Miên nhà ta thật phi phàm!”
Sau đó, vì đuổi theo con mồi, Miên Miên và Trường Cảnh tách ra xa, Trường Cảnh định đuổi theo thì vừa ngoảnh người đã không thấy cô đâu nữa.
Đề xuất Cổ Đại: Miêu cương cổ đồng
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.