Chương 1416: Tình Anh Em Thắm Thiết
Khi có lúc nghỉ ngơi, không cần học tập, Như Ý thường dẫn Miên Miên cùng ra phố chơi.
Nhưng điều kiện là cả hai phải đeo mặt nạ, đổi thành một khuôn mặt xa lạ mới dám ra ngoài.
Khi Như Ý và Miên Miên nắm tay nhau đi ra cửa sau, Miên Miên chững chạc hỏi: “Anh có mang tiền không? Ra ngoài cái gì cũng phải trả tiền mà.”
Như Ý đáp: “Có mang rồi.”
Cậu có một cái túi nhỏ, bên trong toàn bạc lẻ và vài đồng đồng.
Hai người ra ngoài, thẳng tiến vào chợ.
Phố xá đông đúc sầm uất, hàng hóa cũng phong phú đa dạng.
Đi trên phố, Miên Miên vừa đi vừa ngó nghiệm, thỉnh thoảng lại trầm trồ kêu lên “Wow!”
Cô muốn ăn món gì, Như Ý đều dẫn đi mua cho cô.
Miên Miên muốn ăn bánh nướng, hai người dừng lại trước quầy hàng bánh nướng, Như Ý hỏi giá xong rồi từ túi lục bảo lấy ra hai đồng đồng đưa cho người bán, nói: “Em gái tôi muốn một chiếc bánh.”
Chủ quầy nhận tiền đáp: “Được rồi.”
Miên Miên ngẩng đầu nhìn những chiếc bánh nướng vừa thơm vừa béo, hỏi: “Anh không ăn sao?”
Như Ý nói: “Anh không ăn.”
Miên Miên thè lưỡi hỏi tiếp: “Chẳng lẽ anh mang theo tiền không đủ nên chỉ mua được một chiếc bánh sao?”
Như Ý đáp: “Không phải vậy.”
Cuộc nói chuyện này đối với chủ quầy nghe như câu chuyện của một cặp anh em bất hạnh, anh trai chỉ đủ tiền mua một chiếc bánh, nhưng vẫn sẵn lòng nhịn đói để em gái được ăn.
Chủ quầy nhìn bộ đồ bình thường của hai anh em, cách Như Ý đếm tiền cũng có phần thắt lưng buộc bụng, bỗng sinh lòng cảm thương nên lại thêm cho một chiếc bánh nhỏ nữa – đó là chiếc bánh cuối cùng được nướng bằng bột còn sót lại, cũng không tính tiền nữa, cứ cho hết cho Như Ý.
Như Ý nhận bánh còn ngỡ ngàng, chủ quầy rộng lượng bảo: “Cầm lấy đi, một chiếc cho cậu và một chiếc cho em gái cậu.”
Miên Miên vui vẻ cảm ơn.
Như Ý thật sự không ăn, Miên Miên dùng cả hai tay cầm hai chiếc bánh, vừa cắn một miếng vừa thỏa mãn nói: “Em thích ăn bánh nhất.”
Sau đó Miên Miên muốn ăn đường hồ lô, muốn mua những thú chơi bằng bột nặn, Như Ý đều chỉ mua cho mỗi cô phần của mình.
Lúc đầu Miên Miên vẫn tưởng anh mang theo tiền không đủ, không đủ mua cho hai người.
Cô tò mò với đôi mắt tròn to, thò tay vào túi tiền của Như Ý xem thử rồi thở dài, quả nhiên bên trong không còn đồng đồng nào nữa, chỉ có những hòn đá màu bạc.
Theo cô hiểu biết, chỉ có đồng đồng mới được coi là tiền, mới có thể mua hàng hóa.
Như Ý hỏi cô: “Em còn muốn mua gì nữa không?”
Miên Miên đáp: “Thôi, anh không còn tiền nữa rồi.”
Như Ý nói: “Dẫu nhà mình không phải giàu sang gì, nhưng những thứ bình thường vẫn có thể mua được mà.”
Miên Miên nói: “Nhà mình chắc cũng không giàu đâu, em chưa từng thấy cha đi chợ mua đồ. Mẹ đi chợ có tốn tiền nhưng cũng chỉ mua chút đồ ăn cho em.”
Như Ý bảo: “Chỉ cần nhà không lo cái ăn cái mặc là được rồi.”
Miên Miên nói: “Anh giờ tốt với em vậy, đến khi em lớn lên, kiếm được tiền rồi, anh muốn gì em sẽ mua cho anh thứ đó.”
Cô hứa với lòng sẽ làm giàu thật nhiều thật nhiều tiền sau này.
Mỗi ngày theo Như Ý học hành, tuy hai người cùng học nhưng hiệu quả lại khác nhau nhiều, thường đến bàn học rồi mà tâm trí Miên Miên chưa theo kịp.
Những cuốn sách Như Ý đọc khá phức tạp đối với cô, nhiều chữ cô chưa nhận biết hết.
Cô chỉ vẽ vẽ mấy chữ đơn giản mình biết rồi lại lơ đãng.
Buổi tối về nhà, cha thường phải giúp cô luyện bài.
Nhưng khi Tô Hoài dạy Như Ý luyện công, Miên Miên luôn tranh thủ đến xem vô cùng hào hứng.
Cô vui mừng khôn xiết, trước đây mẹ dạy cô toàn tay không mà dạy, còn ở bên Như Ý thì có đủ thứ đạo cụ hỗ trợ.
Như Ý lần lượt giới thiệu: đây là kiếm, kia là đao, còn cái cậu đang học là cung tên.
Sân nhà có để bảng bắn, Như Ý cầm bộ cung tên, cha cậu đứng bên cạnh chỉ bảo. Cung tên được chế tạo phù hợp với trình độ cậu hiện tại, đủ sức để cậu có thể kéo căng dây cung, song mỗi lần phải gồng sức thật mạnh.
Bảng bắn đặt cách đó chừng mười bước chân.
Mũi tên được Như Ý bắn đi, trúng chắc chắn vào bảng, tuy không trúng hồng tâm nhưng đã nằm sát ngay vòng đỏ.
Tô Hoài không nói gì, nhưng kiếm tráng và kiếm sương đứng bên cạnh thấy thế đều an lòng.
Cậu thiên thiếu gia chưa đầy năm tuổi mà đã có được độ chính xác như vậy thật hiếm có.
Mọi người đều chăm chú tập trung vào Như Ý, còn Miên Miên thì tự nhiên chơi đùa bên cạnh.
Cô cũng cầm một chiếc cung phụ của Như Ý, thấy Như Ý kéo cung liền bắt chước, lại đặt một mũi tên lên.
Nhưng thứ này trông thì đơn giản nhưng vận hành lại khó khăn, với sức lực của cô không thể kéo căng cung được như Như Ý mà chỉ kéo được phân nửa.
Mặt khác cô không biết nên hướng mũi tên về đâu, tay nhỏ bị cứa ngón mũi tên không giữ được, khiến mũi tên vụt bay đi.
Miên Miên trợn mắt nhìn ngỡ ngàng, mắt mở to trông thấy mũi tên rời khỏi cung, tạo một đường cong trên không, rồi bay thẳng về phía cha Như Ý...
Đề xuất Hiện Đại: Nguy Tình Hợp Đồng: Kiều Thê Bí Mật Của Tổng Tài
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.