Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1318: Dẫn hắn đi đâu

Chương 1318: Dẫn y đi đâu

Xuyên Thánh thật sự không biết mình có thể làm gì, nhưng bước vào đây chẳng phải đều phải nghe theo yêu cầu của chủ nhân mà làm sao?

Kết quả, nàng không bắt y làm việc chạy việc vặt, cũng không bắt y như các đồng đạo khác phải quanh quẩn bên chủ suốt ngày.

Mà y chỉ có thể ba, bốn ngày gặp được nàng một lần đã là tốt lắm rồi.

Cả môn phái đều cho rằng, y là đứa không được xem trọng, giống như đứa đệ tử bị bỏ rơi vậy.

Ở đây có một thảo lâu chuyên để chứa sách, trong thảo lâu bày đủ thứ sách, cho các đồ đệ và đồng đệ trong môn phái đọc và tham khảo.

Y唯一的要求就是去书楼看书,多学多记.

Do đó, khi các đệ tử khác bận rộn vất vả, thì riêng y lại nhàn rỗi không việc gì làm, suốt ngày ở trong thư phòng.

Khi các đệ tử khác đến lấy sách trong thư phòng thấy y ngồi bên cửa sổ xem sách, không khỏi lén lút cười nhạo y, trêu chọc với bạn bè: “Chúng ta cả ngày bận bù đầu, còn hắn thì nhàn rỗi, lại còn có thời gian đọc sách.”

Bạn bè đáp: “Nếu bắt mày cả ngày phải đọc sách, liệu mày có thích không?”

Đứa đệ tử ấy nói: “Không đâu, nếu chủ nhân không dùng mình, thì mình mới phải lo nghĩ. Chỗ này không nuôi người nhàn rỗi, ai có thể ngày ngày yên ổn trốn trong đây được? Chẳng sớm thì muộn sẽ bị đuổi khỏi núi.”

Từ khi biết Xuyên Thánh đi theo cô gái là thiên tài của môn phái, ai cũng có chút đố kỵ, nhưng may mắn là cô nàng thiên tài đó không ưa bọn họ, nên ngày ngày phái y đi đọc sách hoặc lang thang trên hành lang.

Ai cũng không nói ra, nhưng trong lòng đều theo dõi xem khi nào y sẽ bị đuổi đi.

Theo họ thì đó là chuyện sớm muộn.

Xuyên Thánh bản thân cũng nghĩ vậy.

Nhưng y không nản lòng. Người ta là thiên tài, không để ý đến y là kẻ phàm nhân bình thường cũng là điều bình thường.

Nàng đã sai y đến đây đọc sách, thì y tranh thủ học được nhiều nhất có thể trước khi bị đuổi đi.

Những kiến thức này y đọc thấy hứng thú, biết đâu khi xuống núi có thể dùng được.

Vậy là Xuyên Thánh mỗi ngày trải qua rất bận rộn, chìm đắm trong biển sách không thể rời.

Hơn một tháng sau, quả thật có người quản sự đến sai khiến Xuyên Thánh xuống núi với lý do môn phái không nuôi người nhàn rỗi, lại nữa đã lâu không ai quan tâm đến y, rõ ràng là từ chủ nhân đã bỏ rơi.

Xuyên Thánh không nói gì, nhanh chóng thu dọn hành trang, theo quản sự chuẩn bị xuống núi.

Ai ngờ vừa chưa bước qua cánh cổng núi cao vút kia thì bỗng nhiên có người hỏi: “Ngươi định dẫn y đi đâu?”

Xuyên Thánh cùng quản sự đồng thời ngừng lại, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy nàng không biết lúc nào đã xuất hiện ở quảng trường rộng lớn.

Ánh nắng chói chang làm cho nàng như tỏa sáng toàn thân, nhưng y vẫn không nhìn rõ nét mặt nàng, chỉ thoáng thấy thần sắc nàng bình thản.

Quản sự thấy nàng, lòng kính trọng nói: “Hắn vốn được tuyển chọn làm đồ đệ cho cô nương, nhưng cô nương để y ở thư phòng hơn một tháng, có vẻ như vẫn không vừa mắt, nên trước tiên sai người dẫn hắn xuống núi, ngày sau lại tuyển đồ đệ khác phục vụ cô nương.”

Cô gái hỏi: “Ta có nói y không vừa mắt ta sao?”

Quản sự ấp úng: “Cái này...”

Chẳng phải nàng nói nhưng để y ở thư phòng lâu vậy không hỏi han gì, người bình thường đều đoán nàng không bằng lòng.

Cô gái lại nói: “Trước kia ta thấy không được đều sai người đem đi, lần này ta có bảo đem y đi không?”

Quản sự cúi đầu: “Cái đó thì không có.”

Cô gái nói tiếp: “Vậy sao ngươi lại nghĩ lần này như trước?”

Lời nói của nàng không gấp gáp, không nóng nảy, cũng không lạnh nhạt, mà từng câu từng chữ nói từ từ, như đang bóc từng lớp hành, khiến người nghe không thể phản biện.

Giọng điệu còn có sự điềm tĩnh không hợp với tuổi tác.

Chẳng biết nên nói nàng tính tình tốt hay không tốt.

Nói tốt thì có khí chất khiến người khác phải kính phục, nói không tốt thì nàng không hề nổi giận.

Trong lòng Xuyên Thánh, lời nói ấy như tạo sóng gió.

Quản sự không trả lời được, cô gái nói: “Ta bảo y đến thư phòng đọc nhiều sách hơn.”

Nàng nói xong, trong môn phái lập tức lan truyền tin tức, rằng Xuyên Thánh không bị nàng bỏ rơi, chưa có sự đồng ý của nàng sẽ không có ai tùy tiện đuổi y xuống núi.

Cuối cùng quản sự đành phải cung kính giao y trả lại cho nàng.

Xuyên Thánh tiến lại gần, đến sát nàng không nói gì, quay người bước đi, y cũng im lặng bước theo sau.

Trên đường đi, cuối cùng nàng mới hỏi: “Một tháng vừa rồi đọc sách thế nào?”

Xuyên Thánh đáp: “Đã đọc được ba phần mười trong thư phòng.”

Nàng hỏi: “Đều nhớ hết chưa?”

Xuyên Thánh đáp: “Nhớ được tám phần mười.”

Xuyên Thánh không nhịn được hỏi nàng: “Sao nàng chỉ bảo ta đọc sách mà không sai ta làm việc khác?”

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Mẹ Đẹp Đi Xem Mắt Còn Tôi Thì Hưởng Phúc
BÌNH LUẬN
Tân Ngô Trần Minh
5 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
5 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện