Chương 1268: Bây giờ lại rộng lượng như vậy sao?
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng, lan tỏa trên sàn nhà một cách vừa vặn. Kỳ Vô Hà để ý thấy khi Hành Uyên nói chuyện, môi anh mở ra khép lại, cằm cũng hơi động đậy, cổ áo chồng chéo bên dưới được xếp thẳng tắp.
Càng ngăn nắp, càng khiến người ta muốn phá vỡ sự trật tự đó.
Kỳ Vô Hà vô thức liếm môi.
Hành Uyên để ý từng cử chỉ của cô, hỏi: “Có muốn ta cởi ra cho em sờ không?”
Kỳ Vô Hà ngơ ngẩn nói: “Anh bây giờ rộng lượng thế sao?”
Hành Uyên đáp: “Ta trước giờ cũng không đến nỗi keo kiệt, chỉ là bây giờ tình hình khác rồi, không như trước.”
Nói dứt lời anh đưa tay chỉnh lại cổ áo gọn gàng.
Kỳ Vô Hà nhìn thấy, trong lòng chấn động lớn, vội lao tới ôm chặt cả tay anh lại, bịt lấy cổ áo, nghiêm túc nói: “Đừng cởi!”
Hành Uyên hỏi: “Sao vậy?”
Má Kỳ Vô Hà nóng bỏng, trong lòng hoảng hốt, nhưng mặt không lộ ra, đáp: “Em sợ mình thú tính bộc phát, nếu mất kiểm soát thì không chỉ đơn giản là sờ thôi đâu!”
Hôm nay cô chưa luyện về thân nguyên, dù run sợ nhưng nhất định không thừa nhận!
Hành Uyên để ý điều đó, không vạch trần mà nói: “Em sắp là vợ chồng của ta rồi, đôi khi thú tính bộc phát, mất kiểm soát một chút cũng không sao.”
Kỳ Vô Hà nói: “Quan trọng! Rất quan trọng!”
Hành Uyên hỏi: “Sao lại quan trọng?”
Cô bật miệng: “Dù chúng ta sắp là vợ chồng nhưng chưa phải, em phải giữ gìn thanh danh của anh chứ!”
“Giữ gìn thanh danh cho ta à,” Hành Uyên gật đầu, “Lý do này rất hợp lý.”
Tim Kỳ Vô Hà đập loạn, nói: “Nên anh đừng cởi!”
Hành Uyên: “Yên tâm đi, ta không cởi đâu.”
Anh ngừng một lát rồi nói tiếp: “Chỉ là lúc nãy hơi nóng bức nên mới nới lỏng cổ áo thôi.”
Kỳ Vô Hà giật mình, ngẩng đầu nhìn anh: “À, chỉ có vậy thôi à?”
Hành Uyên: “Chỉ vậy thôi.”
Cô thấy miệng anh khẽ nở một nụ cười mơ hồ, mới phản ứng lại: “Hành Uyên, anh đang trêu em đúng không?”
Hành Uyên hỏi: “Vì sao em lại nghĩ vậy?”
Kỳ Vô Hà lập tức hiểu, nói: “Từ khi trên đường anh đã trêu em rồi đúng không?”
Cô định trêu lại anh, nào ngờ bị anh làm cho xoay mòng mòng.
Cuối cùng, sắc nhiệt huyết dâng lên, cô ôm lấy anh, áp sát người, cắn nhẹ một phát lên cổ anh.
Cô rõ ràng nghe thấy hơi thở anh nặng nề hơn.
Ngay lập tức cô rút ra, lấy hết can đảm nói: “Dù gì thì ngày cưới em cũng định cắn, còn cắn nhiều lần nữa, vậy nên cho em cắn một phát trước có phải không quá đáng đâu nhỉ.”
Hành Uyên đưa tay sờ nơi cô cắn, không nhẹ cũng không nặng, chỉ hơi tê tê, nói: “Không quá đáng, em cũng có thể cắn thêm vài phát nữa.”
Dưới ánh mắt anh dõi theo, Kỳ Vô Hà lại cảm thấy lúng túng, nói: “Thôi kệ đi, để dành ngày cưới cắn vậy.”
Hành Uyên nói: “Đêm đã khuya, em hãy nghỉ ngơi sớm đi.”
Nếu không về sớm, hắn sợ lúc này lại không muốn rời đi được.
Kỳ Vô Hà ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Cuối cùng, cô nhìn Hành Uyên bước ra khỏi phòng mình.
Dù trước đây thỉnh thoảng có ngủ cùng hắn, nhưng về lại Bồng Lai, hầu hết thời gian hai người vẫn ngủ riêng từng viện từng phòng.
Theo lời Kỳ Vô Hà thì bây giờ cô ngủ một mình, chỉ cần nghĩ tới chuyện kết hôn với hắn là đêm nào cũng mất ngủ, chưa nói đến chuyện ngủ chung chăn gối, chắc chắn sẽ có một khoảng thời gian dài cô không ngủ ngon.
Thói quen thì phải tập quen, Kỳ Vô Hà hiểu điều đó, nhưng tốt nhất nên để sau khi kết hôn mới từ từ làm quen. Ngày cưới sắp đến rồi, cô cần giữ sức khỏe.
Chỉ là đêm nay sau chuyện này, Kỳ Vô Hà rửa mặt xong nằm trên giường mà mãi không ngủ được.
Cô tự hỏi, chẳng lẽ Hành Uyên ngày càng biết cách trêu chọc người khác hơn sao?
Chỉ có điều anh chỉ vậy với cô, còn trước mặt người khác vẫn nghiêm túc, không thay đổi.
Ở bên kia, Lục Diệu và Tô Hoài cũng trở về viện rửa mặt đi ngủ.
Lục Diệu giờ không như trước, trong sinh hoạt cần người giúp đỡ. Khi Tô Hoài không có, Thu Kì sẽ hầu hạ bên cạnh, Tô Hoài ở đó thì Thu Kì hầu như không phải làm gì.
Cho nên Thu Kì cũng rất biết điều, chỉ cần chủ nhân trong viện, cô đều mang nước rửa mặt xong rồi lui về yên tĩnh.
Khăn rửa mặt cho Lục Diệu đều do Tô Hoài vắt.
Lục Diệu lúc đứng trước giá để rửa mặt, vừa đưa tay định vào bồn, thì người đàn ông kia đã lấy khăn khỏi tay cô.
Tô Hoài nói: “Việc này do em làm sao?”
Lục Diệu ngẩng đầu nhìn anh: “Vậy em không rửa mặt được sao?”
Anh vắt khăn khô rồi mới đưa cho cô, nói: “Vắt khăn không cần lực mạnh đâu, bây giờ em cần tiết kiệm sức, đến khi sinh con sẽ còn phải dùng nhiều sức đấy.”
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.