Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 121: Đó không phải là thứ dễ đùa kia

Chương 121: Kẻ đó không phải hạng dễ chọc

Giờ đây, Cơ Vô Hà ngồi trên mái nhà, khẽ lay Lục Diệu, hỏi: “Vị Quý phi ức hiếp nàng kia đã bị ta xử lý rồi, thế nào, đã hả giận chút nào chưa?”

Lục Diệu đáp: “Cũng tạm được.”

Cơ Vô Hà thấy Hắc Hổ đã trở về, liền từ xa vẫy tay gọi nó.

Lục Diệu quay đầu nhìn, khóe mắt không khỏi giật giật.

Chỉ thấy con ưng ngốc kia hớn hở vô cùng, lướt nhẹ nhàng đến, hai móng vuốt nó tóm lấy, nếu nàng không nhìn lầm, hẳn là một con gà...

Hắc Hổ đến gần, móng vuốt vừa buông, Cơ Vô Hà liền đỡ lấy con gà.

Da ngoài bóng nhẫy, thơm lừng, trông rất ngon miệng.

Cơ Vô Hà xé đầu gà và phao câu ném lên mái nhà, Hắc Hổ liền hăm hở vỗ cánh, bước chân lạch bạch đến tha.

Lục Diệu vẻ mặt khó tả, nói: “Ngươi để nó đi Ngự thiện phòng trộm gà sao?”

Cơ Vô Hà đáp: “Đồ trong Ngự thiện phòng quả thật ngon hơn bên ngoài.”

Thật ra Lục Diệu hai ngày nay ở Noãn các, không nghe ngóng được tin tức bên Ngự thiện phòng. Ngự thiện phòng mấy hôm nay không thiếu gà thì thiếu vịt, thiếu bồ câu, thiếu cá, thiếu ngỗng... cứ là loại nguyên con, chỉ cần người trong Ngự thiện phòng lơ là một chút là đã không cánh mà bay.

Cơ Vô Hà liếc Lục Diệu một cái, hỏi: “Nàng có ăn không?”

Chưa đợi Lục Diệu trả lời, hắn đã nhét một cái đùi gà vào tay nàng.

Lục Diệu ăn hai miếng, cũng không thấy hấp dẫn lắm, nhưng nhìn lại một người một con chim ngốc bên cạnh, chúng ăn ngon lành.

Lục Diệu nói: “Làm như mấy bữa chưa được ăn vậy. Đường đường là Môn chủ Vô Hồi Môn, đến nỗi đó sao.”

Cơ Vô Hà đáp: “Nàng là người no bụng không hiểu nỗi khổ của kẻ đói. Cơm canh bên ngoài không tinh tế bằng nơi này.”

Hắn lại hỏi Lục Diệu: “À phải rồi, nàng vừa nói Nịnh tướng, Nịnh tướng nào? Là một tay ghê gớm sao?”

Lục Diệu nói: “Hắn có lợi hại hay không, ngươi không biết sao?”

Cơ Vô Hà thản nhiên nói: “Ta rất ít khi đến Kinh thành, làm sao ta biết được.”

Lục Diệu nói: “Vậy lần này sát thủ ngươi phái đi bị hắn tiêu diệt sạch sành sanh, chỉ còn kẻ thoi thóp chạy thoát, ngươi lại không biết sao?”

Cơ Vô Hà khựng lại, ngẩng đầu nhìn Lục Diệu: “Là vụ nàng cứu tiểu đệ của ta sao? Thì ra là hắn. Hắn tên gì ấy nhỉ?”

Hắn vỗ đùi một cái, chợt nhớ ra: “À phải rồi, tên là Tô Hoài. Khốn kiếp thật, nhắc đến hắn là ta lại tức.”

Lục Diệu nói: “Ngươi chớ nên lơ là, kẻ đó không phải hạng dễ chọc.”

Cơ Vô Hà tức giận nói: “Giết nhiều người của ta như vậy, kết quả còn khiến nhiệm vụ thất bại. Vô Hồi Môn của ta trên giang hồ đã mấy năm nay chưa từng thất thủ, vậy mà lại bị hắn phá vỡ tiền lệ. Cũng vì chuyện này, việc làm ăn của Vô Hồi Môn cũng không còn tốt nữa.”

Lục Diệu nói: “Hay là tổ chức của các ngươi đổi tên đi.”

Cơ Vô Hà liếc nàng một cái: “Nàng đã đề nghị chuyện này mấy lần rồi, ta cũng đâu phải chưa từng trả lời nàng. Đổi tên dễ dàng vậy sao, khó khăn lắm mới gây dựng được danh tiếng trên giang hồ, đổi tên rồi chẳng phải lại phải làm lại từ đầu sao.

“Cái tên Tô Hoài gì đó phải không, hắn tự dâng mình đến thì hay rồi, giết nhiều tiểu đệ của ta như vậy, xem ta không tự tay giết chết hắn.”

Lục Diệu nói: “Chí khí của ngươi không tồi, nhưng ta vẫn khuyên ngươi chớ nên vọng động.”

Nàng không khỏi tò mò, lại hỏi Cơ Vô Hà: “Mạng của hắn đáng giá bao nhiêu tiền?”

Cơ Vô Hà ngậm đùi gà, hai ngón tay bắt chéo: “Số này.”

Lục Diệu tặc lưỡi: “Mười sao?”

Cơ Vô Hà: “Mười vạn lượng.”

Lục Diệu cảm thán: “Mạng chó thật đáng giá.”

Cơ Vô Hà vô cùng tiếc nuối: “Mười vạn lượng sắp đến tay, trước nhiệm vụ chỉ thu được ba phần tiền công, kết quả nhiệm vụ thất bại, còn phải trả lại một phần! Thật là lỗ vốn!”

Hai người đang trò chuyện, một con gà cũng đã bị Cơ Vô Hà và con ưng ngốc của hắn chia nhau ăn gần hết. Cấm vệ quân trong cung tuần tra không nhìn lên mái nhà, thêm vào đó, chỗ mái nhà hai người đang ngồi lại bị bóng cây che khuất một phần, thế là hai người cứ thế nhìn một đội Cấm vệ quân chỉnh tề đi ngang qua dưới mái hiên.

Đợi khi bọn họ đi xa, Cơ Vô Hà nói: “Thế này mà cũng bắt được trộm, thì kẻ trộm đó phải kém cỏi đến mức nào.”

Lục Diệu có cảm giác, ánh mắt vô tình lướt về phía Cấm vệ quân vừa đi tới, nhưng chỉ một cái nhìn, thân hình mềm mại của nàng chợt run lên.

Lục Diệu vội vàng đẩy Cơ Vô Hà, nghiêm túc nói: “Không ổn, có tình huống, ngươi và chim của ngươi đi trước đi.”

Cơ Vô Hà nói: “Tình huống gì?”

Vừa nói hắn vừa theo ánh mắt của Lục Diệu nhìn sang bên đó, chỉ thấy từ cuối con đường nhỏ, một người chầm chậm bước tới.

Đề xuất Ngược Tâm: Thử Thách Của Người Tình Giả Nghèo
BÌNH LUẬN
Tân Ngô Trần Minh
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
3 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện