Chương 1129: Quá tức giận rồi!
Kỳ Vô Hà nói: "Thái hậu nói rất đúng, ai cũng hiểu lý lẽ mà, sớm nói ra thì bà Trương, bà Lý cũng không đến nỗi khó chịu như vậy."
Thái hậu này, cô ấy thật ra rất hiểu tâm lý, trước kia xem kịch, thường là xem thỏa thích rồi lại giả vờ khuyên can. Trong lúc xem, ai cũng muốn họ tranh cãi đến mức đánh nhau luôn mới đã.
Thái hậu cười nói: "Ồ? Vậy cô Triệu trách ta nói muộn à?"
Kỳ Vô Hà đáp: "Làm gì có chuyện trách, tôi hoàn toàn không khó chịu."
Mà mặt mụ mỉ mỉ kia nổi giận chẳng phải là của mấy bà phu nhân kia sao, đâu đến lượt cô ấy.
Chỉ ngồi uống trà thì không xong, quả nhiên các tiểu thư còn muốn bàn luận về đàn, cờ, sách, họa. Trong lúc trò chuyện, không tránh khỏi việc lập đàn trống, chuẩn bị đàn tranh, mực bút, để thể hiện một phen.
Khi được hỏi Kỳ Vô Hà có thể làm gì, cô nói: "Tôi chỉ là kiếm miếng cơm manh áo thôi, làm sao bằng được các tiểu thư tài năng đầy người kia. Nhưng những bản nhạc tôi thường nghe, múa cũng hay xem. Nếu các cô muốn thử, tôi có thể đứng ngoài xem."
Một tiểu thư nói: "Cô Triệu có biết, Thế tử theo mẹ, nghệ thuật đàn tranh thật sự tuyệt thế; Thế tử thích đàn tranh, cô thì sao?"
Kỳ Vô Hà trả lời: "Tôi chơi đàn cũng tạm được."
Tiểu thư kia khinh bỉ nói: "Nếu cô Triệu không có một tài nghệ gì ra hồn, làm sao có thể cùng Thế tử có cùng ngôn ngữ? Chỉ biết chơi đàn cho có tiếng thôi thì làm sao hiểu được Thế tử, làm sao hòa khí cùng Thế tử?"
Kỳ Vô Hà đáp: "Chính cô cũng nói nghệ thuật đàn của Hành Uyên là vô địch thiên hạ, giờ lại tưởng mình có thể cùng y tranh luận sao? Trong mắt y, mấy tài nghệ nhỏ như các cô và tôi chỉ khác nhau chút tiếng đàn vang lên mà thôi."
Tiểu thư tức giận xen ngang: "Cô biết nói láu à!"
Kỳ Vô Hà nói tiếp: "Hơn nữa, Hành Uyên giỏi vậy, cần gì tôi phải đàn, y đàn, tôi nghe là đủ rồi."
Các tiểu thư nhìn cô bằng ánh mắt xanh lè, vừa ghen tị vừa thèm thuồng. Với họ, nếu có thể nghe Thế tử đàn một khúc là may mắn cả đời, còn cô thì sống chung dưới một mái nhà, muốn nghe lúc nào cũng được!
Quá tức giận! Sao cô ấy được hạnh phúc tốt lành như vậy!
Sau đó các tiểu thư lấy mùa xuân đào làm đề tài vẽ tranh dưới bóng râm, Kỳ Vô Hà đứng bên bàn nhìn ngắm. Bất ngờ một tiểu thư ngồi vẽ vô ý chạm khuỷu tay khiến ấn đài rơi xuống, mực trong ấn đài tung tóe hết lên người Kỳ Vô Hà.
Đón mực đổ làm Kỳ Vô Hà không phải tay hạng xoàng, nhưng cô lười tiếp, nhanh chóng xoay người tránh né. Không những mực không vấy vào áo cô, mà còn dội thẳng vào tiểu thư đang vẽ bên cạnh.
Tiểu thư ấy không kịp phản ứng, mực đã bắn trúng người. Khi cô ta nhìn xuống, không khỏi thốt lên kinh ngạc, chiếc váy đẹp phết đầy những mảng mực hát.
Cô liếc mắt phẫn nộ nhìn về phía tiểu thư ngồi bên.
Tiểu thư bên này cũng không ngờ chuyện như vậy, trố mắt nhìn, rồi nghe Kỳ Vô Hà hỏi: "Sao cô lại đổ mực lên người cô ấy?"
Tiểu thư đỏ mặt đáp: "Đừng nói linh tinh! Tôi chỉ sơ ý làm rơi ấn đài, không phải cố ý!"
Kỳ Vô Hà nói với tiểu thư kia: "Thôi mà, cô nói không cố ý làm rơi ấn đài như vậy."
Tiểu thư kia càng tức giận, nói với tiểu thư vừa bị trượt mực: "Giữa chúng ta còn cách nhau tận nửa trượng, nếu không cố ý, làm sao làm ướt xa như vậy?"
Tiểu thư kia hậm hực liếc Kỳ Vô Hà một cái, nếu không nhờ cô ấy tránh nhanh thì làm gì nước mực văng sang bên.
Cuối cùng tiểu thư nọ đành đứng dậy, cúi chào một cách sơ sài: "Dù sao cũng là tôi sơ ý, xin lỗi chị."
Mọi người đều là tiểu thư gia đình quan lại, mẹ họ thường xuyên giao thiệp, không muốn làm ầm ĩ cho phiền phức.
Tiểu thư kia chỉ có thể ngậm ngùi chịu thua, lạnh lùng khinh thường một tiếng rồi quay người chuẩn bị thay đồ.
Đột nhiên Kỳ Vô Hà bắt chước giọng cô ta lạnh lùng khinh bỉ một tiếng: "Cô cái váy này cũng đâu phải chất liệu quý giá gì, có cần làm lớn chuyện không?"
Tiểu thư vốn đang ấm ức, tự lẩm bẩm hai câu, nghe tiếng đó bỗng bần thần. Đây chẳng phải đúng y hệt trong lòng cô nghĩ sao, sao lại thốt ra vậy?
Không đúng, cô ấy có nói thật đâu? Cô nhớ rõ mình không nói gì, sao lại nghe thấy giọng mình?
Cô còn đang bối rối chưa suy nghĩ kịp thì tiểu thư kia quay lại, nổi giận dữ dội: "Đây là thổ cước gấm, toàn kinh thành chỉ chín cuộn! Cô nói không phải vải quý à, cô đền được không?"
---
Trang web này không hiển thị quảng cáo.
Đề xuất Hiện Đại: Tiệm Hoa Ký Ức: Lời Hẹn Ước Bị Lãng Quên
[Trúc Cơ]
Chương 764 sai tên Tô Hoài thành Hành Uyên rồi
[Trúc Cơ]
Chương 548 và chương 550 không có nội dung
[Pháo Hôi]
Truyện hay không mọi người
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện này top lượt xem bên trung nha.