Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 101: Chủ động tự nguyện giao nộp

Chương 101: Chủ động giao nộp

Ngay sau đó, Lục Diệu nhìn thấy Tô Hoài bước đi về phía cầu thang, từng bước từng bước lên trên, đi không nhanh cũng không chậm.

Lục Diệu lập tức theo phản xạ mà chạy lên.

Nhưng chạy một đoạn, nàng dừng lại.

Tô Hoài nhẹ giọng hỏi: “Tiếp tục chạy đi, sao không chạy nữa?”

Lục Diệu nhận ra trên kia cũng không có lối thoát, nếu chạy lên đến tận cùng, không còn chỗ để chạy nữa, có khi hắn còn đá nàng ngã từ trên cao xuống, một tiếng “bạng” là xong chuyện.

Lục Diệu đáp: “Ta đâu có chạy, chỉ là tập luyện chân tay thôi.”

Nàng vừa nói vừa liếc mắt nhìn ra ngoài lan can, nghĩ bụng thà chủ động nhảy xuống chứ không để hắn đuổi nàng lên tận nóc rồi mới ngã, ít nhất nàng có thể đảm bảo mình sẽ không bị thương nặng khi nhảy xuống từ độ cao này.

Nói làm liền làm, lúc kẻ gian ác chưa đến sát còn một đoạn bậc thang, nàng lập tức bám lan can, lộn người nhảy ra ngoài.

Lúc đầu nghĩ sẽ đáp đất an toàn, nhưng bàn tay bám lan can chưa kịp buông ra thì bỗng có một lực kéo rất mạnh truyền tới. Nàng giật mình ngẩng đầu nhìn, chưa kịp nhìn rõ thì toàn thân bị kéo lên.

Khi nàng nhìn kỹ lại thì đã đứng vững vàng trên bậc thang trong lan can.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Lục Diệu một lúc quên mất nếu kẻ gian ác ra tay thật sự thì nàng không thể nhanh bằng hắn được.

Tô Hoài thở gần sát, ánh mắt có chút không vui, nói: “Đấy cũng coi là tập luyện chân tay à?”

Lục Diệu lập tức vẻ mặt hoảng sợ nói: “Lúc nãy đứng không vững, suýt nữa rơi xuống rồi, may mà đệ tam kịp cứu.”

Tô Hoài nói: “Dựa tay vào lan can lấy lực, không cẩn thận rơi xuống?”

Lục Diệu đáp: “Chính vì đứng không vững mới phải bám lan can lấy lực.”

Tô Hoài liếc chân nàng nói: “Chân ngươi xoè ra ngoài cũng là do đứng không vững sao?”

Lục Diệu: “Có lẽ là vậy.”

Tô Hoài nói: “Vậy giữ làm gì cho lắm chuyện, để ta giúp ngươi phá hủy nó đi.”

Lục Diệu: “...”

Lục Diệu đáp: “Không cần phiền đệ tam rồi.”

Tô Hoài ngẩng đầu nhìn lên mái nhà lưu ly, nói: “Lúc trước tiếng sáo đó là do ngươi thổi chứ?”

Lục Diệu mặt đầy nghi hoặc: “Tiếng sáo gì?”

Tô Hoài nhìn nàng, không nói thêm mà trực tiếp đưa tay sờ lên người nàng.

Lục Diệu ngay lập tức nổi giận, tát hắn một cái thì bị hắn bắt chặt hai tay, một tay hắn gập ngược sau lưng nàng.

Lục Diệu lưng dựa sát vào lan can, nàng giơ chân đá hắn nhưng bị hắn dùng đầu gối chặn lại, hắn áp sát người, toàn thân nàng bị hắn ép chặt lên lan can không cho một khe nào.

Tô Hoài thả một tay ra túm lấy áo nàng, thủng thỉu tháo thắt lưng của nàng. Lục Diệu cảm thấy nếu tối nay hắn nổi điên ở đây, có lẽ chuyện sẽ không còn tốt đẹp như lần trước nữa.

Nàng cũng biết hắn đang tìm gì, thở hổn hển rồi vội nói: “Ngươi buông tay, chúng ta nói chuyện tử tế đi!”

Tô Hoài kìm giữ nàng: “Sáo đâu rồi?”

Lục Diệu bất đắc dĩ nghi ngờ, hắn thật sự là muốn tìm sáo hay chỉ đang tìm cớ cởi áo nàng? Lại còn cách tìm như thế ư?

Nhưng nếu nàng không nói, hắn chắc chắn sẽ lột sạch nàng ở đây.

Tô Hoài đã cởi gần hết áo nàng, nhìn thấy bụng mịn màng bên dưới áo yếm thì ánh mắt hắn thoáng một vẻ mê hoặc.

Hắn liền thỏa thích véo hai cái như véo quả đào trong lòng bàn tay mình.

Lục Diệu tức đến nghẹt thở, trừng hắn nói: “Ngươi nghĩ ta có thể giấu sáo trong người sao? Hay là mắt ngươi kém không thấy được?”

Tô Hoài thấy mặt nàng giận tím, không vui trong mắt dần nhạt đi, mà lại có phần vui vẻ, hồn nhiên nói: “Ta mắt kém, tìm kỹ lại đi. Trên không thấy thì tìm dưới.”

Nói rồi, tay hắn dời xuống eo nàng, định mò dưới áo yếm.

Lục Diệu hít một hơi, nghiến răng nói: “Buông ta ra, ta cho ngươi là được!”

Tô Hoài vẫn ép nàng lên lan can có vẻ không muốn buông, hai người giằng co một hồi.

Rồi hắn hơi ngẩng người, nới nhẹ lực kìm giữ.

Lục Diệu liền vùng vẫy thoát ra, né xa hắn, vừa khinh thường vừa đề phòng, bận rộn chỉnh sửa lại trang phục.

Tô Hoài đưa tay ra với nàng.

Lục Diệu nhìn tay hắn, đúng là trắng nõn, thon dài, ngón tay rõ từng khớp, chỉ tiếc lại nằm trên một người đàn ông thú tính, tay đó từng làm đủ thứ chuyện tàn ác.

Tô Hoài thấy nàng liên tục nhìn tay mình, nói: “Lại nhớ nó rồi à?”

Lục Diệu: “...”

Lục Diệu nói: “Ta muốn chặt bỏ nó có được coi là nhớ không?”

Tô Hoài nói: “Ta cá ngươi dùng hai chân với hai tay xem thử có chặt được không.” Rồi nói tiếp: “Đưa đây.”

Đề xuất Cổ Đại: Thê Muội Thế Giá
BÌNH LUẬN
Tân Ngô Trần Minh
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay không mọi người

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
3 tháng trước

Truyện này top lượt xem bên trung nha.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện