Chương 475: Kết Quả Cuối Cùng
Hạ Tùy cực kỳ không vừa lòng với Ngôn Hàn Hi, những người khác đương nhiên cũng chẳng khá hơn là bao. Một công tử nhà giàu vô duyên vô cớ lại tỏ vẻ ân cần quá mức, nào là mời ăn cơm, nào là mời đi trượt tuyết, đây chẳng phải rõ ràng là có ý với Hạ Tĩnh thì còn là gì nữa? Tuổi trẻ không lo học hành tử tế, suốt ngày chỉ nghĩ mấy chuyện này, trông chẳng đáng tin chút nào!
Tuy nhiên, Hạ Ninh thì tốt hơn Hạ Tùy một chút, anh tôn trọng Hạ Tĩnh, bao gồm cả những quyết định của cô.
Anh nghiêm túc nói: “Em có thể đi, nhưng sau khi đến đó phải gọi video cho bọn anh, và cũng phải hứa với bọn anh là không làm bất cứ chuyện gì đi quá giới hạn, chỉ đơn thuần là trượt tuyết thôi.”
Hạ Tĩnh lại dở khóc dở cười, không kìm được mà xoa trán.
Mấy anh nghĩ đi đâu vậy chứ, trượt tuyết đương nhiên chỉ là trượt tuyết, cô và Ngôn Hàn Hi có thể làm chuyện gì quá đáng được cơ chứ? Còn về chuyện gọi video…
“Anh hai lại được phát lương rồi sao?”
Điện thoại bàn kiểu cũ ở nhà không thể gọi video, muốn gọi video thì phải dùng điện thoại thông minh.
Hạ Ninh thản nhiên nói: “Máy tính của lão Tứ có thể gọi video.”
Hạ Tùy ngày nào cũng ké mạng nhà người ta, cả khu nhà này chẳng có mạng nào mà Hạ Tùy không ké được.
Hạ Tùy liếc nhìn Hạ Châu, Hạ Châu liếc nhìn Hạ Dịch, Hạ Dịch liếc nhìn Hạ Thần.
Thôi rồi.
Có một người anh rộng lượng như Hạ Ninh ở đây, bọn họ muốn không gật đầu cũng chẳng được.
Hạ Châu lạnh nhạt nói: “Dù em có thích cái tên đó đến đâu đi nữa, thì cũng phải nhớ con gái không được 'đổ' trước. Cái gì không có được thì mãi mãi khiến người ta xao xuyến, có được rồi thì chẳng khác gì cọng cỏ ven đường.”
Với những người có tiền như Ngôn Hàn Hi, mọi thứ đều dễ dàng có được, nên họ càng dễ chán những thứ chủ động dâng đến tận miệng.
Hạ Thần khẽ cười: “Anh ba đừng nói khó nghe thế chứ, em gái Hạ Tĩnh sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, đúng không?”
Hạ Tĩnh: “…Đúng.”
Chỉ là đi chơi một chuyến thôi mà, cái áp lực to đùng này là sao vậy trời!
Cô quay sang nhìn Hạ Dịch đang im lặng không nói gì, rồi lại cười: “Anh năm không có gì muốn nói với em sao?”
Hạ Dịch suy nghĩ một lát, nhíu mày nhìn cô: “Đừng ở cùng khách sạn với Ngôn Hàn Hi.”
OK!
Những lo lắng của các anh, cô đã hiểu hết rồi.
Hạ Tĩnh lướt mắt nhìn từng người một, đôi mắt đẹp lấp lánh ý cười và sự lanh lợi: “Em sẽ gọi video cho các anh mỗi ngày, và cũng sẽ tự bảo vệ bản thân thật tốt; vậy thì, em đi đây nha.”
Hạ Tiểu Quả vừa nghe Hạ Tĩnh sắp đi, liền ôm chặt lấy chân cô, òa khóc nức nở.
Thằng bé đã hai tháng rồi không gặp chị, giờ chị lại sắp đi, có phải chị không cần bọn họ nữa rồi không…
Hạ Tiểu Quả cảm thấy toàn thân mình bị nỗi sợ hãi và bất lực nhấn chìm.
Hạ Tĩnh khụy gối xuống, xoa đầu thằng bé, cười tít mắt với nó: “Tiểu Quả đi cùng chị nhé, được không?”
Nấc cụt!
Tiếng khóc chợt ngừng bặt.
Đôi mắt to tròn như quả nho của Hạ Tiểu Quả ướt đẫm nước, ngơ ngác nhìn Hạ Tĩnh một lúc, rồi nhanh chóng nín khóc bật cười, mắt híp lại thành vầng trăng khuyết.
Hạ Tùy tự dưng thấy “sượng”, bước tới một bước, vừa định nói là anh cũng muốn đi.
Hạ Ninh liếc xéo một cái, ngăn lại.
Hạ Tùy bao nhiêu ấm ức chất chồng như núi, Tiểu Quả là em bé thì đã sao, anh cũng vẫn là em bé mà…
Tuy nhiên, lý trí cuối cùng cũng thắng thế, khiến anh không nhất thiết phải đi theo làm phiền Hạ Tĩnh. Hạ Tĩnh một tay kéo vali, một tay dắt Hạ Tiểu Quả, bước ra khỏi nhà.
Hạ Châu thấy Hạ Tiểu Quả không thèm ngoảnh đầu lại, vui vẻ đi theo Hạ Tĩnh, không khỏi lạnh lùng mắng thầm một câu: “Cái thằng nhóc vô lương tâm này.”
Làm anh nó mấy năm trời mà chẳng bằng mấy tháng làm chị của Hạ Tĩnh.
Hạ Tĩnh đưa Hạ Tiểu Quả đến trước mặt Ngôn Hàn Hi, Ngôn Hàn Hi vừa nhìn thấy, khóe môi cong lên, nói: “Đây là kết quả cuối cùng sao?”
Hạ Tĩnh hơi ngượng ngùng: “Không nỡ để Tiểu Quả ở nhà một mình, nên em đưa thằng bé đi cùng, xin lỗi anh.”
Ngôn Hàn Hi ngẩng đầu nhìn Hạ Tĩnh, cười nói: “Có gì mà phải xin lỗi chứ?”
Không thấy Hạ Ninh, Hạ Tùy và mấy người kia, anh ta cảm động đến mức muốn khóc thét rồi ấy chứ.
Tiểu Quả bé tí thế này, tính ra thì cũng là thế giới của hai người rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Vốn chỉ định thi đỗ làm quan, nào ngờ lại bị ép mưu phản đoạt ngôi