Căn phòng xoay tròn, một ngọn lửa lạ lùng bùng cháy trong huyết quản Tô Dĩ Vãn. Từng thớ thịt như bị thiêu đốt, run rẩy dưới lớp lụa mỏng manh. Cảm giác tê dại lan dần, kéo theo sự choáng váng khó tả, nhấn chìm nàng vào một vực sâu mờ ảo.
Nàng cố gắng níu giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng mọi thứ cứ nhòe đi, méo mó. Hình ảnh Cố Hàn Từ đứng đối diện cũng trở nên xa lạ, như một bóng ma. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo len lỏi, bóp nghẹt trái tim, thì thầm về một sự sắp đặt tàn nhẫn, về thân phận con rối trong vở kịch định mệnh.
Cố Hàn Từ cũng không khá hơn. Đầu óc nặng trĩu, tầm nhìn chao đảo, mọi giác quan như bị bóp méo. Hắn thừa biết đây là rượu có vấn đề, một chiêu trò bẩn thỉu, một cái bẫy giăng sẵn. Ánh mắt hắn lướt qua Tô Dĩ Vãn, thấy nàng đang vật lộn với chính mình, yếu ớt và mong manh đến đáng thương. Một sự phẫn nộ dâng trào, nhưng rồi lại tan biến trong bất lực. Hắn cũng bị mắc kẹt, không lối thoát.
Không gian phòng 203 ngột ngạt đến khó thở, mùi hương lạ lẫm quyện vào không khí, như một lời nguyền thầm lặng. Hai con người, bị đẩy vào cùng một cạm bẫy, đứng đó, giữa sự im lặng đáng sợ, mỗi người một nỗi niềm riêng, nhưng đều chung một cảm giác bị giam cầm, bị tước đoạt.
Đây chính là kết cục mà Ông cụ Cố mong muốn, được Người quản gia thực hiện một cách hoàn hảo. Một sự ràng buộc tàn nhẫn, một cuộc hôn nhân không tình yêu, được định đoạt bằng những thủ đoạn hèn hạ nhất. Trái tim Tô Dĩ Vãn quặn thắt, nước mắt chực trào nhưng không thể rơi. Cố Hàn Từ siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, cố gắng chống lại thứ thuốc đang ngấm dần, nhưng vô vọng.
Mọi kháng cự đều trở nên vô nghĩa. Ý chí dần tan chảy, cơ thể phản bội lại tâm trí. Bóng tối nuốt chửng lấy ý thức, kéo họ vào một vực sâu không lối thoát, nơi định mệnh đã được an bài, không thể nào chống lại. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau âm ỉ, báo hiệu cho một tương lai đầy bi kịch, một cuộc đời bị trói buộc.
Đề xuất Hiện Đại: Đợi Ác Quỷ Trưởng Thành