Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 59: Mua được thì nhìn không trúng nhìn trúng thì mua không nổi

Kỳ Phi Tuyết kể sơ qua tình hình của mình cho Tô Niệm nghe.

Nguyên nhân là do Hứa Mai và Hứa Hoán đột nhiên nảy ra ý định muốn đi theo cô ra ngoài thăng cấp.

Kết quả cô vừa phải giết tang thi, vừa phải chăm sóc hai kẻ chỉ biết gây thêm rắc rối, trong lúc sơ suất đã bị tang thi cắn bị thương.

Vết thương rất nặng, đến mức tổn thương cả gân cốt.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi bầy tang thi, việc đầu tiên cô làm là bỏ ra cái giá cắt cổ để đổi một ống thuốc ức chế virus tang thi trên thị trường giao dịch, mới giữ được cái mạng nhỏ này.

Nhưng khắp người cô đều là vết thương, thậm chí lòng bàn tay còn bị mất một nửa.

Dù đã uống thuốc hồi phục nhưng những phần cơ thể bị khuyết tật cũng không thể khôi phục lại được.

Kỳ Phi Tuyết định ở nhà nghỉ ngơi một thời gian.

Ai ngờ mẹ Hứa thấy cô bị tang thi cắn, sợ cô biến thành tang thi nên đã nhốt cô vào phòng của Hứa Mai.

Sau đó thấy cô không sao lại đầy vẻ chua ngoa chê bai, nói nhà họ Hứa sẽ không nhận đứa con dâu tàn tật.

Còn về Hứa Hoán, từ đầu đến cuối đều không hề nói giúp cô một lời nào.

Nhìn thấy bàn tay đứt lìa của cô, hắn còn lộ ra vẻ mặt ghê tởm.

Khoảnh khắc đó, lòng Kỳ Phi Tuyết nguội lạnh, cũng hoàn toàn nhìn rõ bộ mặt thật của gia đình này.

Vốn dĩ cô đã hạ quyết tâm, đợi cơ thể hồi phục một chút sẽ chính thức đề nghị chia tay với Hứa Hoán.

Nhưng người đã xui xẻo thì uống nước lạnh cũng giắt răng.

Ngay đêm đó, vòi rồng tràn qua.

Nhà của Hứa Hoán bị thổi bay mất một nửa.

Người thì đều không sao, nhưng vật tư đều bị cuốn đi sạch bách.

Cuộc sống sung túc của gia đình Hứa Hoán bỗng chốc trở nên túng quẫn.

Thế là sáng sớm hôm nay, mẹ Hứa đã đến thúc giục Kỳ Phi Tuyết đi giết tang thi rồi.

Bà ta còn định lấy đi hai món trang bị của cô để mang lên thị trường giao dịch đổi lấy một ít thức ăn.

Kỳ Phi Tuyết tuy lụy tình nhưng không có ngu.

Trước khi dưỡng thương xong, cô kiên quyết không đem mạng nhỏ của mình ra làm trò đùa.

Hơn nữa cô đã quyết định chia tay với Hứa Hoán rồi.

Những yêu cầu vô lý của mẹ Hứa, cô tự nhiên không nghe theo một chữ nào.

Bây giờ cô chỉ muốn lo cho bản thân mình thôi.

Đối với gia đình này, cô đã nhân chí nghĩa tận rồi!

Nghe xong, Tô Niệm mới thấy Kỳ Phi Tuyết khá tỉnh táo.

Phát hiện Hứa Hoán không phải là lương phối liền lập tức quyết định chia tay.

Nhưng cô vẫn còn nghĩ Hứa Hoán quá tốt rồi.

Cô chỉ muốn vạch rõ ranh giới với Hứa Hoán, còn người ta thì lại muốn mạng của cô.

Tô Niệm trả lời: "Thiên phú lợi hại như vậy mà làm quản lý trong nhóm của tôi chẳng phải là phí phạm của trời sao? Đến căn cứ Dung Thành đi, vừa hay tôi có thông tin của vài phó bản, Cao Bác Văn và Lưu Viễn cũng ở đây, chúng ta lập đội đi cày phó bản thăng cấp!"

Nhìn thấy lời này, Kỳ Phi Tuyết lập tức phấn chấn hẳn lên: "Được, vậy hai ngày nữa tôi sẽ đến tìm mọi người!"

Tô Niệm: "Đừng hai ngày nữa, ngay hôm nay đi."

Nói xong, Tô Niệm sử dụng chức năng tặng quà bạn bè, gửi cho Kỳ Phi Tuyết một chiếc xe điện.

Tô Niệm: "Đầy điện đấy, dùng xong nhớ trả lại cho tôi."

Kỳ Phi Tuyết: "o(╥﹏╥)o, Tô Niệm, cậu tốt quá, vậy tối nay gặp nhé!"

Tô Niệm: "Đúng rồi, chuyện cậu chia tay với Hứa Hoán, tôi khuyên là đừng nói trực tiếp trước mặt họ, bây giờ cậu giống như cọng rơm cứu mạng của cả nhà họ vậy, nếu cọng rơm cứu mạng không còn tác dụng nữa, cẩn thận có kẻ chó cùng rứt dậu đấy~"

Tim Kỳ Phi Tuyết đập thình thịch một cái.

Cô thực sự chưa nghĩ đến phương diện này.

Nhưng nhìn vẻ mặt mẹ Hứa sáng nay nôn nóng đuổi cô đi giết tang thi, cô biết tình huống Tô Niệm nói rất có khả năng xảy ra.

Nghĩ đến đây, Kỳ Phi Tuyết đứng dậy đi về phía phòng khách.

Anh em Hứa Hoán đang dọn dẹp phòng.

Thấy Kỳ Phi Tuyết đi ra, Hứa Mai lập tức mỉa mai: "Có người cũng õng ẹo quá nhỉ, chỉ bị thương nhẹ một chút mà tang thi cũng không giết nữa, phòng bị vòi rồng thổi thành thế này cũng không thèm giúp dọn dẹp vệ sinh, thật sự coi mình là đại tiểu thư chắc!"

"Hứa Mai, sao em lại nói chị dâu như vậy, cô ấy bị thương nặng thế kia mà!" Hứa Hoán giả vờ giả vịt mắng Hứa Mai vài câu.

"Không sao, Hứa Mai nói đúng, bây giờ vật tư trong nhà mất sạch rồi, tôi ở nhà mãi cũng không phải cách, chiều nay tôi vẫn nên ra ngoài giết tang thi thôi, nếu không bữa tối cũng chẳng có mà ăn." Kỳ Phi Tuyết nhếch môi nói.

"Giết tang thi cái gì, vết thương của em còn chưa lành hẳn mà!" Hứa Hoán đầy vẻ quan tâm bước tới nói: "Lần trước em đi phó bản chẳng phải nhận được một món phòng cụ Bạch Ngân và hai miếng nguyên liệu Bạch Ngân sao, em đưa đồ cho anh, anh đi thị trường giao dịch đổi ít vật tư về, thời gian này em cứ lo dưỡng thương cho tốt, những chuyện khác em đừng bận tâm!"

"Thế sao được? Phòng cụ và nguyên liệu Bạch Ngân sao có thể đem đổi lấy vật tư thông thường?" Kỳ Phi Tuyết nhận ra giọng điệu mình quá gấp gáp, vội vàng đổi giọng nói: "Dù có muốn đổi thì cũng chỉ có thể lấy trang bị Thanh Đồng đi đổi thôi, nếu không trong nhà chất quá nhiều đồ, lỡ lại bị gió cuốn đi thì sao?"

Kỳ Phi Tuyết không cho Hứa Hoán cơ hội từ chối, tháo một chiếc nhẫn trên tay xuống: "Cái này anh cầm đi, đổi lấy ít đồ ăn, cơ thể em thực ra đã không còn gì đáng ngại, chỉ là động tác còn chưa linh hoạt lắm, hôm nay em chỉ giết tang thi quanh tiểu khu thôi, đợi vết thương hồi phục em sẽ dần khá lên."

Cô rốt cuộc không làm chuyện quá tuyệt tình, để lại cho Hứa Hoán một món trang bị Thanh Đồng.

Đổi thành thức ăn cũng đủ để họ cầm cự được một thời gian.

"Được rồi, vậy vất vả cho em rồi, bảo bối." Hứa Hoán thấy Kỳ Phi Tuyết vẫn sẵn lòng hy sinh như mọi khi, trong mắt không khỏi xẹt qua một tia khinh thường.

Hôm qua mẹ Hứa nói lời hơi nặng, hắn còn tưởng Kỳ Phi Tuyết không vui.

Bây giờ xem ra là hắn lo xa rồi.

Kỳ Phi Tuyết nghe lời hắn như vậy, sao có thể có ý nghĩ khác được?

Tuy nhiên, vài phút sau.

"Anh ơi, hỏng bét rồi!" Hứa Mai đứng bên khung cửa sổ bị thổi bay hét lớn.

"Chuyện gì thế?" Hứa Hoán khó hiểu đi tới.

"Kỳ Phi Tuyết chạy mất rồi!!!"

……

Ở phía bên kia, Tô Niệm nhận được tin nhắn Kỳ Phi Tuyết đã xuất phát, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra cô đoán không sai.

Kỳ Phi Tuyết quả nhiên là gặp chuyện sau khi đề nghị chia tay với Hứa Hoán.

Lần này bỏ qua khâu chia tay, Kỳ Phi Tuyết đã thuận lợi rời khỏi gia đình hút máu này.

Với sự gia nhập của Kỳ Phi Tuyết, đã đến lúc đi thăm dò mấy cái phó bản gần căn cứ rồi.

Tô Niệm đại khái sắp xếp lại các tin nhắn riêng ở hậu đài, sau đó dự định chọn ra ba người quản lý.

Thấy trời vẫn còn sớm, cô chuẩn bị tiếp tục dạo cửa hàng vị diện.

Nay đã khác xưa.

Bây giờ trong tay cô có hơn ba nghìn Tinh Thần tệ.

Những cửa hàng treo ở trang chủ cô cũng có thể tiêu xài được rồi.

Tô Niệm lật danh sách, rất nhanh đã tìm thấy cửa hàng mục tiêu.

Tên cửa hàng: Thức ăn chó giá rẻ, Kim Sáng Bóng

Cấp độ cửa hàng: 10

Thức ăn chó ở đây thực chất là chỉ các trang bị phẩm chất Hoàng Kim.

Nhưng những trang bị này đều có một đặc điểm.

Đó là chi phí chế tạo thấp, thuộc tính cố định, hiệu ứng thì rất tệ.

Ưu điểm duy nhất chính là giá rẻ, rất thích hợp để "cho ăn" (tế phẩm) nhằm tẩy thuộc tính cho các trang bị cấp cao.

Vì vậy mới được gọi là thức ăn chó.

Mua về mặc nghiêm túc sao?

Chắc chẳng có mấy người chơi sẵn lòng làm vậy.

Bởi vì mua được thì nhìn không trúng, nhìn trúng thì mua không nổi.

Nhưng Tô Niệm hiển nhiên là một ngoại lệ.

Đừng nói trang bị Hoàng Kim, trang bị Bạch Ngân cô còn đang thiếu đây này!

Tiếc là trang bị Bạch Ngân không thể làm thức ăn chó được.

Phẩm chất quá thấp, không xứng.

Nếu không thì hôm nay cô nhất định phải sắm một bộ mặc cho oai!

Đề xuất Hiện Đại: Trói Em Bằng Dịu Dàng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện