Trong mắt Tống Thao lóe lên tinh quang, giơ tay ngăn cản lời nói tiếp theo của Liễu Tinh Nguyệt.Hắn cảnh giác nhìn thoáng qua cửa ra vào, xác nhận không có người nghe lén sau đó mới trầm mặt, gật đầu: "Đúng vậy, có bọn họ ra tay, đám người Tử Kim Sơn kia không đắc ý được mấy ngày đâu.""Tô Niệm? Hừ, chỉ là một con đàn bà gặp chút vận cứt chó mà thôi, thật sự tưởng...
Đề xuất Cổ Đại:
Sư Tỷ Ta, Kẻ Tưởng Chừng Vô Dụng, Lại Mê Mẩn Phế Liệu