Mạnh Vũ Chi đi xuống lầu, phía sau hơi lệch sang một bên là vị tri phủ Đan Hạc mặc y phục màu xanh lục. Lưu tri phủ khom người, trên mặt mang theo ý cười, cả người có chút gò bó và cẩn trọng. Ông ta vừa không dám đến quá gần Mạnh Vũ Chi, cũng không dám rời quá xa, chỉ có thể đi theo không gần không xa.
Đúng lúc này, Mạnh Vũ Chi đột nhiên dừng bước. Lưu tri phủ nhất thời không chú ý, suýt chút nữa đã đâm sầm vào. Ông ta vội vàng thu chân lại, thân thể hơi ngả ra sau, đưa tay định bám vào thứ gì đó. May mà phía sau có tay vịn, ông ta kịp thời bám chắc, ổn định thân thể, không để mình đâm vào.
Sau khi đứng vững, ông ta kinh hãi nhận ra sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ông ta thấp thỏm không yên nhìn Mạnh Vũ Chi, cố gắng tìm ra nguyên nhân Mạnh Vũ Chi dừng bước. Chỉ thấy Mạnh Vũ Chi đang nhìn xuống lầu. Ông ta thuận theo ánh mắt của Mạnh Vũ Chi nhìn qua, thấy một tiểu cô nương mặc váy màu vàng nhạt, mắt sáng răng đều, trông vô cùng xinh đẹp. Tiểu cô nương này nhìn qua là biết xuất thân phú quý, nhìn ánh mắt của hai người này dường như là có quen biết, chỉ là không biết rốt cuộc là thân phận gì.
Mạnh Vũ Chi lúc này cũng có chút ngạc nhiên.
Đây là lần thứ mấy hắn gặp tiểu cô nương này rồi?
Giản gia, Lục gia, trà lầu.
Nếu không phải biết rõ thân phận của nàng cũng như những trải nghiệm gần đây, hắn đều phải nghi ngờ tiểu cô nương này đang theo dõi mình rồi.
Thấy Mạnh Vũ Chi nhìn qua, Vân Ninh tiến lên hai bậc thang, phúc thân: "Kiến quá đại nhân."
Mạnh Vũ Chi khẽ gật đầu, hỏi: "Đến đây uống trà?"
Đây là trà quán, đến đây tự nhiên nên là để uống trà. Nhưng hôm nay Vân Ninh không phải đến đây để uống trà, cho nên khi Mạnh Vũ Chi hỏi câu này Vân Ninh sững lại một chút, thành thật đáp: "Nghe kể chuyện, uống trà ạ."
Mạnh Vũ Chi nghĩ đến việc vừa rồi tiên sinh kể chuyện dường như đã kể vài câu chuyện nhỏ, đại khái hiểu được mục đích đến đây hôm nay của Vân Ninh.
"Ừm."
Đáp một tiếng xong, Mạnh Vũ Chi tiếp tục đi xuống dưới.
Cuộc đối thoại giữa Mạnh Vũ Chi và Vân Ninh vô cùng đơn giản, hai người cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Nhưng trong mắt Lưu tri phủ đứng bên cạnh thì sự việc lại vô cùng không bình thường. Mạnh Vũ Chi chính là Tể tướng đương triều, địa vị cao trọng, xưa nay lời nói rất ít, luôn luôn chỉ nói công sự, chưa từng nói thêm một câu thừa thãi nào. Từ lúc rời khỏi bao sương, Mạnh Vũ Chi chưa từng nói thêm một chữ nào nữa.
Vậy mà lúc này hắn lại nói chuyện với một tiểu cô nương chưa xuất các, ngôn ngữ lại vô cùng ôn hòa.
Không biết tiểu cô nương này rốt cuộc là thân phận gì, vì sao Mạnh tướng lại nhìn nàng bằng con mắt khác như vậy.
Lát nữa tiễn Mạnh tướng đi, ông ta phải hỏi thăm cho kỹ mới được.
Vân Ninh nghiêng người, nhường đường cho Mạnh Vũ Chi và hộ vệ đi qua.
Lúc lướt qua nhau, Vân Ninh thấp giọng nói: "Đa tạ đại nhân đã nói giúp ta trước mặt ngoại tổ phụ."
Mạnh Vũ Chi dừng bước, nghiêng đầu nhìn Vân Ninh.
Tiểu cô nương ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn, đáy mắt đầy vẻ cảm kích.
"Chuyện nhỏ thôi, Giản nhị cô nương không cần để tâm."
Nói xong, Mạnh Vũ Chi tiếp tục đi xuống dưới, bóng dáng nhanh chóng biến mất trước mắt Vân Ninh.
Vân Ninh nhìn chằm chằm bóng dáng Mạnh Vũ Chi một lúc, xoay người lên lầu.
Lúc đi lên, Lục Tử Lam đang hưng phấn kể với Lục Như Cẩn về văn chương của mình. Kể từ lúc vừa rồi được mọi người khen ngợi văn chương, Lục Tử Lam cả người vô cùng phấn khích.
Lục Như Cẩn mỉm cười nghe lời của cháu trai, thỉnh thoảng lại gật đầu. Hắn nhìn qua thì có vẻ đang nghe, thực chất đã có chút mất kiên nhẫn rồi. Hắn vốn dĩ không thích đọc sách, không thể nói chuyện hợp rơ với đại tài tử như Lục Tử Lam được. Nghe thêm vài câu nữa là hắn sắp ngủ gật đến nơi rồi. Hắn thoáng thấy Vân Ninh đi tới, lập tức đứng dậy, nói: "Vân Ninh, cuối cùng cháu cũng về rồi, biểu ca cháu muốn giảng cho cháu nghe hai bài phú này của nó, cháu mau qua đây nghe đi. Ta còn có việc, xuống lầu tìm chưởng quỹ trước đây."
Nói xong, lập tức rời đi.
Vân Ninh: ...
Lục Tử Lam: "Biểu muội, ta nói muội nghe, giờ ta lại có linh cảm mới rồi, muội nghe thử xem thế nào."
Vân Ninh: "... Vâng ạ."
Lục Như Cẩn không thích đọc sách nên không hiểu văn chương của Lục Tử Lam, Vân Ninh thì lại hiểu được bao nhiêu? Chỉ là Lục Như Cẩn đã rời đi rồi, Lục Tử Lam lại lấy lại được lòng tin, nàng không nỡ dội gáo nước lạnh lên đầu hắn, đành phải ngồi xuống nghe Lục Tử Lam nói về văn chương của mình.
Mới đầu Vân Ninh còn có thể đáp lại vài câu, về sau đã không đáp lại được nữa rồi. Tuy nhiên, Lục Tử Lam cũng không để ý, một mình tự thân vận động nói thao thao bất tuyệt.
Tâm trí của Vân Ninh lúc này đã bay đến chỗ Mạnh Vũ Chi rồi.
Mạnh Vũ Chi mấy ngày trước còn ở Nam Châu, gần đây sao đột nhiên lại tới Đan Hạc? Nam tử trung niên mặc áo lục sau lưng hắn trông giống như một vị quan viên, hai người sao lại ở trong trà quán? Nàng trước kia nghe phụ thân nói Mạnh Vũ Chi hình như là thay vua tuần du Giang Nam, hắn ở Đan Hạc ít nhất cũng mười ngày rồi, không biết khi nào mới rời đi.
Hắn đến trà quán từ khi nào, có nghe thấy thoại bản của nàng không? Hắn đối với thoại bản của nàng chắc chắn là không hứng thú rồi, vậy còn bài phú của biểu ca thì sao? Hắn có từng nghe thấy không, và có suy nghĩ gì?
Không biết việc nàng để tiên sinh kể chuyện trong trà quán đọc bài phú của Lục Tử Lam có tác dụng gì với hắn không.
Sau khi lên xe ngựa, Mạnh Vũ Chi nhận được hai bài phú kia.
Tùy tùng: "Hôm nay Giản nhị cô nương, Ngũ gia Lục gia cùng với Tứ lang Lục gia cùng tới nơi này, là Giản nhị cô nương đề nghị để tiên sinh kể chuyện đọc bài phú này."
Nghe thấy lời này của tùy tùng, đáy mắt Mạnh Vũ Chi hiện lên một tia cười ý.
Tiểu cô nương này mắt nhìn quả thực rất tốt.
Vân Ninh nghe Lục Tử Lam trò chuyện khoảng nửa canh giờ, thấy sắp đến giờ ăn cơm rồi, nàng cắt ngang lời Lục Tử Lam, xuống lầu cùng Lục Như Cẩn trở về phủ.
Sau khi lên xe ngựa, Lục Tử Lam vẫn đang nói về văn chương của mình.
Lục Tử Lam lúc từ trà quán đi ra cả người đều không giống bình thường nữa, cả người tự tin hơn rất nhiều.
Vân Ninh tuy không hiểu lời của Lục Tử Lam, nhưng đối với sự thay đổi của Lục Tử Lam nàng vẫn rất vui mừng. Hơn nữa, thoại bản kiếm được tiền, trà quán thu nhập cũng tăng lên một chút, mấy người trên đường nói nói cười cười, tâm trạng đều rất tốt.
Tuy nhiên, mấy người vừa đến ngoại viện đã nhìn thấy Hàn thị.
Hàn thị rõ ràng không phải vừa mới đến, đã ở ngoại viện chờ rất lâu rồi, nhìn thấy ba người đang nói cười hớn hở, sắc mặt bà ta vô cùng khó coi.
Nhìn thấy vẻ mặt của Hàn thị, mấy người lập tức thu lại nụ cười.
Lục Tử Lam: "Mẫu thân."
Lục Như Cẩn: "Đại tẩu."
Vân Ninh: "Đại cữu mẫu."
Lục Như Cẩn là người bị Lục gia từ bỏ, làm nghề thương gia, cả đời vô duyên với quan lộ. Giản Vân Ninh lại là một kẻ không ra gì, kiêu căng ngang ngược, bất học vô thuật, phẩm hạnh thấp kém. Con trai bây giờ lại đi cùng với hạng người như vậy! Hắn vốn dĩ quan lộ đã không thuận, nếu cứ tiếp tục thế này e là mất hết tiền đồ.
Nghĩ đến đây, Hàn thị nhìn về phía con trai, nén cơn giận trong lòng, dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: "Tử Lam, hôm nay con đi làm gì thế?"
Lục Tử Lam cung kính đáp: "Nhi tử hôm nay đi hiệu sách và trà quán ạ."
Hàn thị: "Tiên sinh ở thư viện đã thúc giục nhiều lần rồi, sao con lâu như vậy vẫn không về thư viện?"
Lục Tử Lam hôm nay nhận được sự tán thưởng của mọi người, không còn giống như trước kia không có lòng tin nữa, hắn nói: "Mẫu thân, con ở thư viện bao nhiêu năm rồi, những gì tiên sinh nên dạy đều đã dạy rồi, con có đi nữa cũng chẳng ích gì."
Hàn thị vốn dĩ muốn nói chuyện tử tế với con trai, nghe thấy lời này của con trai, cơn giận trong lòng bà ta triệt để không nén nổi nữa. Con trai trước kia tuy cũng có lúc phản nghịch, nhưng chưa từng làm trái ý bà, cũng chưa từng nói ra lời không đi thư viện. Bây giờ con trai vậy mà dám công khai cãi lời bà, nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy.
Lục Như Cẩn chính là kẻ đại nghịch bất đạo, không biết đã cãi nhau với phụ thân bao nhiêu lần, từ nhỏ đến lớn không ít lần bị ăn đòn. Giản Vân Ninh lại là kẻ ngang tàng, từ nhỏ đã cãi lời mẫu thân, không thuận ý phụ thân, thường xuyên bị đòn.
Con trai chắc chắn là bị hai người này dạy hư rồi!
"Con vốn dĩ đã không bằng mấy huynh đệ khác, bây giờ vừa không nỗ lực vừa không cầu tiến, con khi nào mới có thể thông qua khảo hạch để đến học quán Kinh đô?"
Nghe lời của mẫu thân, trong mắt Lục Tử Lam có sự không cam tâm nồng đậm, nhưng hắn vẫn cúi đầu xuống, che giấu đi cảm xúc trong mắt.
Hàn thị: "Cổ nhân vân, gần mực thì đen gần đèn thì rạng, con còn đi cùng với mấy hạng người nhàn rỗi này nữa thì cả đời này đừng hòng bước chân vào quan trường."
Hàn thị khi nói lời này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào con trai, không hề nhìn về phía những người khác.
Vân Ninh nhếch môi.
Hạng người nhàn rỗi, ai cơ, nàng hay là Lục Như Cẩn? Hay là trong mắt đại cữu mẫu cả hai người bọn họ đều là hạng người đó? Đây là muốn đổ lỗi cho việc biểu ca không thể làm quan lên đầu hai người bọn họ sao?
Nàng liếc nhìn Lục Như Cẩn, chỉ thấy Lục Như Cẩn thần sắc như thường.
Xem ra là nghe quen những lời như vậy rồi.
Lục Tử Lam lại là không nhịn nổi nữa.
Mẫu thân nói hắn thế nào cũng được, sao có thể kéo người khác vào?
"Mẫu thân, con không thể thông qua khảo hạch của học quán Kinh đô, không vào được quan trường, là vấn đề của chính con, những chuyện này không liên quan đến người khác. Mong mẫu thân đừng quy kết nguyên nhân lên người khác. Còn nữa, những năm qua con cũng không phải không nỗ lực, con luôn nghe theo lời mẫu thân, mỗi ngày đều đến thư viện đọc sách, cần cù chăm chỉ, nhưng văn chương của con chính là không nhận được sự công nhận của thầy giáo."
Gần đây nghe được lời khen ngợi của Vân Ninh biểu muội, hôm nay lại đi trà quán, nghe được những đánh giá của bách tính về văn chương của mình, sự tự tin bị người khác đánh xuống bùn đất kia lại quay trở về rồi.
"Con tự hỏi văn chương mình viết không có bất kỳ vấn đề gì, là do những tiên sinh và quan khảo hạch đó không biết thưởng thức."
"Chát" lời vừa dứt, một tiếng tát tai giòn giã vang lên.
Lục Như Cẩn và Vân Ninh đều không kịp phản ứng.
Trong mắt Hàn thị đầy vẻ đau lòng đối với con trai.
"Tử Lam, con thật khiến ta thất vọng! Lúc nhỏ con thông minh hiểu chuyện biết bao, còn ưu tú hơn cả đại ca con. Lớn lên sao lại càng lúc càng không hiểu chuyện thế này? Bây giờ con không trách bản thân không đủ ưu tú, lại bắt đầu chất vấn thầy giáo và quan khảo hạch của mình. Nếu tiên sinh đã nói văn chương của con có vấn đề, vậy con cứ theo ý của tiên sinh mà sửa. Xem ra con quả thực không nên tiếp xúc với mấy hạng người đại nghịch bất đạo, nếu không sẽ không nói ra được những lời ngang ngược như vậy."
Lục Tử Lam cũng đã nhiều năm không bị mẫu thân đánh, cười nhạo một tiếng.
"Mẫu thân rốt cuộc là đang lo lắng cho quan lộ của con, hay là cảm thấy con làm người mất mặt rồi?"
Hàn thị nhíu mày.
Lục Tử Lam: "Con biết, những năm qua mẫu thân không ít lần vì con mà bị người ta sau lưng bàn tán. Chỉ trách nhi tử vô năng, không cách nào chặn được miệng của những người đó, không ngăn được những lời đồn đại."
Hàn thị càng thêm phẫn nộ, lại giơ tay lên.
Vân Ninh tiến lên một bước, nói: "Đại cữu mẫu, tứ biểu ca hôm nay không phải đi chơi, huynh ấy thời gian gần đây cũng vẫn luôn viết văn chương. Người xem này, đây là hai bài phú huynh ấy viết, thực sự rất hay. Sẽ có một ngày tứ biểu ca sẽ nổi danh thôi, tài hoa của huynh ấy nhất định sẽ được mọi người nhìn thấy."
Hàn thị thu tay lại, liếc nhìn Vân Ninh, bà ta nhìn cũng không thèm nhìn cuốn sách trong tay Vân Ninh.
Ánh mắt này Vân Ninh quá đỗi quen thuộc. Mẫu thân vẫn luôn dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng. Hàn thị xuất thân thế gia, thân phận tôn quý, vô cùng giống với mẫu thân, trong mắt những người như họ, nàng và Lục Tử Lam đều là những đứa trẻ không có chí tiến thủ.
"Con về trước đi, chuyện của biểu ca con không cần con phải nhọc lòng đâu. Sau này con cũng đừng đến ngoại viện gặp biểu ca con nữa, biểu ca con phải chuẩn bị kỹ cho kỳ khảo hạch của thư viện."
Lục Tử Lam: "Mẫu thân!"
Lục Như Cẩn nhếch môi, nói: "Đại tẩu, tẩu muốn dạy dỗ con cái thì làm ơn về viện của mình mà dạy, đừng có cản đường tôi về phòng, làm phiền sự thanh tịnh của tôi. Còn nữa, tam cháu gái chắc đã nói với tẩu rồi, Vân Ninh là tới tìm tôi, không phải tìm Tử Lam. Tẩu nếu sợ chúng tôi ảnh hưởng đến quan lộ của Tử Lam, tẩu thà lấy sợi dây thừng buộc nó lại, ngày đêm canh chừng nó khổ đọc. Nếu vẫn không thi đỗ, tẩu cũng đừng trách người khác nữa, cứ trách chính mình đi."
Hàn thị chưa từng bị ai trước mặt nói những lời khó nghe như vậy, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Ngũ đệ, chú vậy mà lại nói chuyện với tôi như thế, chuyện hôm nay tôi nhất định sẽ nói với phụ thân."
Lục Như Cẩn cười nhạo một tiếng, đi về phía phòng mình.
"Tùy tẩu."
Nói xong, không thèm quay đầu lại, vẫy vẫy tay với Vân Ninh.
"Vân Ninh, mau về nghỉ ngơi đi, đừng ở đây làm người ta ghét nữa."
Lục Tử Lam vén vạt áo, quỳ xuống đất.
"Mẫu thân, nhi tử hôm nay sẽ về thư viện, mong mẫu thân đừng đem chuyện hôm nay nói với tổ phụ."
Thấy con trai cúi đầu nhận lỗi, Hàn thị nguôi giận được một chút.
"Con rốt cuộc cũng biết sai rồi? Bây giờ đi thu dọn đồ đạc về thư viện ngay đi."
Lục Tử Lam ngẩng đầu hỏi: "Mẫu thân vẫn sẽ nói với tổ phụ chứ ạ?"
Hàn thị: "Chuyện này con không cần phải quản, con cứ về thư viện trước đi."
Không nhận được câu trả lời khẳng định của mẫu thân, Lục Tử Lam có chút không cam lòng. Nhưng mẫu thân dường như đã quyết tâm bắt hắn về thư viện, Lục Tử Lam do dự hồi lâu, vẫn đứng dậy. Hắn quay đầu nhìn Vân Ninh một cái, đáy mắt đầy vẻ lo lắng.
Vân Ninh mỉm cười với hắn, nói: "Biểu ca không cần lo lắng cho muội đâu."
Có những lời lúc này không tiện nói nhiều, Lục Tử Lam xoay người đi về phía phòng mình.
Hàn thị nhìn cũng không thèm nhìn Vân Ninh, rời khỏi ngoại viện.
Vân Ninh trở về Vân Trúc viện, nàng từ xa nhìn thấy Hàn thị đi về phía chính viện.
Xem ra trận đòn này của cữu cữu là không tránh khỏi rồi, không biết ngoại tổ phụ sẽ đối xử với nàng thế nào đây?
Vân Ninh sau khi trở về Vân Trúc viện vẫn luôn chờ tin tức bên phía chính viện, kết quả chỉ đợi được tin ngũ cữu cữu bị đánh mười gậy nhốt vào từ đường suy ngẫm, không đợi được tin mình bị phạt.
Hàn thị đối với hình phạt của lão thái gia có chút không hài lòng.
"Phụ thân, Vân Ninh nha đầu kia cùng ngũ đệ, Tử Lam cùng nhau đi ra ngoài, nó cũng có chút không đúng quy tắc, có phải nên trừng phạt một chút không ạ?"
Lão thái gia: "Ta biết ý của con, nhưng mà, chuyện này quả thực không trách được lên đầu nó. Nó chưa từng chủ động đi tìm Tử Lam, là Tử Lam đi tìm nó. Mà Tử Lam sở dĩ đi tìm nó, là vì nó đã khẳng định văn chương của Tử Lam. Ta đã xem văn chương của Tử Lam, cũng đã nói với lão đại rồi, có lẽ Tử Lam không thích hợp với quan lộ, các con hay là hỏi ý kiến của nó xem, sau này viết vài bài văn xuất bản sách, hoặc là đi thư viện làm tiên sinh, cùng ngũ thúc nó học kinh doanh, quản lý sản nghiệp Lục gia, đều là những lựa chọn không tồi."
Nghe thấy lời này, sắc mặt Hàn thị lập tức thay đổi.
"Phụ thân, tuyệt đối không được ạ. Tử Lam lúc nhỏ thông minh như vậy, các tiên sinh đều nói nó tương lai tiền đồ vô lượng, sao nó có thể đi theo con đường thương gia được?"
Vấn đề này lão thái gia không muốn nói thêm với con dâu nữa, ông nói: "Con về bàn bạc kỹ với lão đại đi. Tử Lam là có tài hoa, nhưng có thể không thích hợp đi con đường quan lộ, Tử Lam cứ tiếp tục thi thố thế này cũng chỉ làm lỡ dở cả đời nó thôi."
Lão thái gia nghĩ thoáng, con cháu Lục gia đông, tuyệt đại đa số đều đi theo con đường quan lộ. Địa vị của Lục gia trong triều đình rất vững chắc. Có một hai đứa không đi theo quan lộ cũng chẳng sao cả, nếu đứa trẻ có tài hoa, có thể ở phương diện khác mà thi triển hoài bão. Đây chính là lý do vì sao ông yêu thương con trai út, nhưng lại để hắn đi theo con đường kinh doanh. Không phải ông từ bỏ đứa trẻ, mà là đứa trẻ không thích đọc sách, cứ một mực ép hắn đọc sách làm quan chỉ có tác dụng ngược lại mà thôi.
Hàn thị không dám phản bác thêm, lẳng lặng lui ra ngoài.
Xem ra phụ thân là muốn từ bỏ con trai mình rồi. Phụ thân cháu chắt đông, không hề để tâm đến đứa cháu nội này của mình. Nhưng bà ta lại chỉ có hai đứa con trai, bà ta hy vọng mỗi đứa con trai đều có thể làm quan, bà ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ con trai mình. Hôm nay bà ta phải viết thư cho Hàn gia, tìm một vị đại nho lợi hại, bồi dưỡng con trai thành tài để bước vào quan trường.
Vân Ninh nghe nói Hàn thị từ chính viện đi ra rồi, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống.
Lúc này chính viện đều không có người tới, xem ra ngoại tổ phụ không định phạt nàng rồi.
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, thời tiết thật đẹp, gió hòa nắng ấm.
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui rất nhiều
Đề xuất Ngược Tâm: Tình Yêu Nơi Tận Cùng Dối Gian