“Cái gì?”
Đám đông xung quanh xôn xao không ngớt, đặc biệt là chị Vương, chị ta thốt lên một tiếng kinh hãi, hẳn là giờ phút này đang hối hận đến cực điểm.
Thế nhưng tôi chẳng buồn bận tâm đến họ, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Khải Văn cách đó không xa. Tôi nhìn thấy sự hối hận trong mắt anh ta, cùng với một tia hoảng hốt thoáng qua.
Biểu cảm trên gương mặt anh ta vô cùng phong phú, có lẽ nằm mơ cũng không ngờ tới điều kiện gia đình tôi lại vượt xa trí tưởng tượng của anh ta như vậy.
Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi bước về phía trước. Khi đi ngang qua chị Vương, tôi liếc nhìn chị ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi lướt qua Vương Hòa, cuối cùng dừng lại trước mặt Trần Khải Văn.
Trần Khải Văn tưởng rằng tôi vẫn còn vương vấn anh ta, thấy tôi tiến lại gần liền lập tức thay đổi sắc mặt, trưng ra nụ cười ôn hòa, thậm chí còn định đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Tôi né tránh, nhưng anh ta cũng không hề tức giận, vẫn giữ nguyên vẻ mặt tươi cười đón ý nói lời hay.
“Viện Viện à, chuyện trước kia đều là hiểu lầm thôi, là do em gái anh không hiểu chuyện, anh sẽ dạy bảo nó sau. Khách sạn vẫn chưa hủy gì cả, lễ đính hôn hai ngày tới chúng ta vẫn tiến hành như bình thường nhé.”
Chậc... Tôi bật cười, cười chính mình ngày xưa mắt mù mới nhìn trúng loại tra nam này, cũng cười Trần Khải Văn hão huyền, đã đến nước này rồi mà còn mơ tưởng cứu vãn? Mơ đẹp quá nhỉ!
“Đính hôn? Đính cái loại hôn sự gì? Trần Khải Văn, anh không nghĩ rằng đến mức này rồi mà tôi vẫn còn yêu anh đấy chứ?”
Tôi mỉa mai châm chọc.
Sau đó, tôi liếc nhìn Vương Hòa một cái: “Ồ, khách sạn chưa hủy thì cũng dùng được đấy, dù sao anh và Trưởng phòng Vương chẳng phải đang ân ái mặn nồng sao? Hai người đính hôn đi!”
Lời vừa dứt, cả văn phòng như nổ tung, mọi người đồng loạt ném những ánh mắt hóng hớt về phía hai kẻ đó.
“Nguyên Viện! Cô và Trần Khải Văn có mâu thuẫn thì đừng có kéo tôi vào!”
Sắc mặt Vương Hòa cứng đờ, bà ta thậm chí còn lùi lại hai bước để giãn khoảng cách với Trần Khải Văn, nhằm che giấu việc hai người có quan hệ đặc biệt.
Trần Khải Văn nhìn thấy biểu cảm đầy ẩn ý của tôi cũng bắt đầu hoảng loạn, lắp bắp đáp lại: “Viện Viện, em nói thế là ý gì, dù trong lòng có giận anh thì cũng không nên kéo Trưởng phòng Vương vào chứ!”
“Đúng, chúng ta cứ tính xong nợ riêng đã, rồi hãy xử lý việc công!”
Tôi gật đầu đồng tình: “Trần Khải Văn, anh trộm tài khoản nội bộ của tôi, tự ý đăng tải ảnh riêng tư của tôi, chuyện này tôi đã báo cảnh sát rồi...”
Tôi còn chưa nói hết câu, Trần Khải Văn đã vội vàng ngắt lời: “Nguyên Viện, em đừng có ngậm máu phun người! Chính em không biết xấu hổ, đừng có đổ vấy chuyện đó lên đầu anh!”
“Hừ... Trần Khải Văn, anh tưởng anh làm việc đó kín kẽ lắm sao?”
“Chút thông minh vặt của anh ở chỗ tôi chẳng bõ bèn gì đâu. Trước đây vì tôi yêu anh nên mới bị che mắt, anh thật sự nghĩ mình lợi thượng lắm à?”
Tôi cạn lời lắc đầu: “Tên hacker mà anh thuê đã bán đứng anh từ lâu rồi, trong tay tôi còn có cả video bằng chứng anh đăng ảnh ở quán net đấy.”
“Không... không thể nào!”
Sắc mặt Trần Khải Văn xám ngoét, anh ta lùi lại một bước, lắc đầu lia lịa.
“Được rồi, việc riêng giải quyết xong, giờ nói đến việc công!”
Tôi lấy từ trong túi xách ra một xấp bằng chứng đã in sẵn, ném thẳng vào người anh ta: “Đây là bằng chứng anh và Trưởng phòng Vương lợi dụng chức vụ để tham ô công quỹ trái phép. Đợi mà ngồi tù đi, các đồng chí cảnh sát sắp đến nơi rồi.”
Lần này đến lượt Vương Hòa mặt cắt không còn giọt máu, bà ta run rẩy gào lên với tôi: “Nguyên Viện, cô nói bậy bạ gì đó? Chẳng phải chỉ vì bình thường tôi khắt khe với cô, nên giờ cô cậy thế hiếp người sao?”
“Tôi và Trần Khải Văn còn chẳng thân thiết, làm sao có thể cùng anh ta làm ra loại chuyện này được?”
“Không thân? Vậy đây là cái gì?”
Tôi lại lôi từ trong túi ra một xấp ảnh thân mật của bọn họ, ném về phía bà ta: “Đúng sai trắng đen thế nào, hai người cứ việc đi mà giải thích với cảnh sát!”
“Ồ, quên chưa nói cho bà biết!”
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống bà ta: “Tấm ảnh này tôi cũng đã gửi cho chồng bà một bản rồi. Nghĩ lại thì, Trần Khải Văn có thể ra ngoài nhanh như vậy, chắc hẳn chồng bà cũng đã góp không ít công sức nhỉ?”
Giờ thì ông ta mới biết, kẻ mà mình cứu ra lại có tư tình với vợ mình, không biết cái sừng này đội lên đầu có cảm giác thế nào.
Tôi vốn cao một mét bảy mươi bảy, cộng thêm đôi giày cao gót chín phân, lúc này khí thế toàn khai, ngay lập tức áp chế hoàn toàn đám người Vương Hòa. Tôi của lúc này như thể đang tỏa ra hào quang, rực rỡ vô cùng.
Vương Hòa nhặt tấm ảnh gần mình nhất lên, ngước mắt liếc nhìn Trần Khải Văn cũng đang ngồi bệt dưới đất như mình, trong đầu chỉ còn hai chữ —— Xong đời.
Tuy nhiên, gừng càng già càng cay, bà ta rất biết cách co duỗi.
Bà ta lập tức phản ứng lại, lao đến ôm chặt lấy chân tôi khóc lóc thảm thiết: “Nguyên Viện, Nguyên Viện, người có thù với cô là Trần Khải Văn, tôi và cô không hề có xung đột gì cả.”
“Mấy chuyện nhỏ nhặt ngày thường, tôi biết cô sẽ không chấp nhặt đâu. Thế này đi, số tiền tôi lấy tôi sẽ bù lại hết, cầu xin cô tha cho tôi.”
Trần Khải Văn cũng tỉnh ngộ, cùng xông lên khóc lóc cầu xin tha thứ: “Viện Viện, anh sai rồi, anh sẽ sửa, xin em nể tình chúng ta từng ở bên nhau mà tha cho anh lần này, anh không bao giờ dám nữa đâu.”
Hai cái chân bị mỗi người ôm một bên, tôi thấy buồn nôn chết đi được. Tôi rất muốn hất họ ra nhưng lại bị kìm kẹp ngày càng chặt, đang định gọi người giúp đỡ.
Đúng lúc này, một tiếng gầm giận dữ vang lên từ phía sau!
“Các người buông Viện Viện ra cho tôi! Các đồng chí cảnh sát, chính là bọn họ đã tham ô công quỹ, mau bắt bọn họ đi!”
Dưới sự giúp đỡ của cảnh sát, tôi nhanh chóng được giải cứu. Nhìn hai kẻ đó bị còng tay đưa đi, tôi nở một nụ cười rạng rỡ với người cậu út vừa đến muộn: “Cậu út, cậu đến thật đúng lúc.”
Cậu út cưng chiều xoa đầu tôi: “Bé cưng, giờ có thể về nhà được chưa?”
“Vâng, con về nhà!”
Dù thế nào đi nữa, cuộc sống vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước.
Những trắc trở tôi gặp phải trên con đường này chắc chắn sẽ phải trả giá bằng một điều gì đó, nhưng cũng sẽ đổi lại sự trưởng thành.
Sau khi về nhà, tôi vào làm việc tại tập đoàn của gia đình, làm quen với mọi nghiệp vụ để chuẩn bị cho việc tiếp quản sau này.
Không lâu sau, tôi nhận được kết quả Vương Hòa và Trần Khải Văn lần lượt bị kết án tám năm và mười năm tù.
Đồng thời tôi cũng nghe nói hôn sự của Trần Tiểu Mễ đã tan thành mây khói. Tôi biết chuyện này là do sau khi bố mẹ tôi biết rõ mọi chuyện, họ đã gây áp lực lên vị hôn phu của cô ta.
Còn bố mẹ anh ta trước đây ngày nào cũng đến tìm tôi, từ lúc đầu cầu xin tha thứ cho đến sau này là nhục mạ, nhưng tất cả đều bị bố mẹ tôi chặn đứng.
Lòng tôi không còn gợn sóng, vẫn duy trì cuộc sống học tập và bận rộn mỗi ngày.
Và dưới sự sắp xếp của cậu út, tôi đã đi xem mắt với một người bạn vong niên của cậu, bắt đầu một cuộc đời mới của chính mình.
(Toàn văn hoàn)
Đề xuất Điền Văn: Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông